Có lẽ ông ta không ngờ đứa con trai này bao năm qua chẳng nói với ông được mấy câu, giờ lại dám chất vấn thẳng thừng như vậy.
Mặt Triệu Chính Sinh lúc đỏ bừng, lúc tái nhợt như có ai dẫm trúng nỗi đau giấu kín bao năm.
“Mày… cái thằng này! Mày dám nói chuyện với tao kiểu đó à? Không ai dạy mày cách tôn trọng người lớn hả?”
Triệu Chính Sinh giơ tay định tát, nhưng vừa mới vung lên giữa không trung thì đã bị Chu Ứng Xuyên giơ tay lên chặn lại, bàn tay siết chặt cổ tay ông ta, không thể nhúc nhích thêm được chút nào.
Triệu Chính Sinh đơ người, nhất là khi ông bất giác ngẩng đầu nhìn đứa con trai mà ông chưa từng thật sự hiểu.
Đêm đông lạnh giá, Chu Ứng Xuyên không hề tỏ ra dùng sức, thậm chí, trên gương mặt ấy là một sự lạnh nhạt đến tàn nhẫn, bình tĩnh, không chút gợn sóng.
Chu Ứng Xuyên cũng không có khuôn mặt sắc lạnh, ngược lại mang vẻ đẹp thanh tú được thừa hưởng từ người mẹ vốn rất xinh đẹp.
Dưới ánh trăng nhàn nhạt, từng đường nét rõ ràng như một mũi tên chưa bắn, căng thẳng nhưng trầm ổn, ánh mắt sâu và sắc, lặng lẽ mà dữ dội.
Cũng không biết vì cái gì, chính vì khí chất ôn hòa này, khiến trong lòng Triệu Chính Sinh chợt dấy lên một cảm giác bất an khó hiểu.
“Mẹ kiếp, đừng có mà không biết điều…! Tiền này là vì tao là cha mày mới cho mày, tao nghĩ mày còn trẻ, chưa hiểu chuyện, lấy tiền đi, dọn đi cho lẹ.”
Triệu Chính Sinh hất tay ra, gọi tài xế rồi rời đi.
Cuộc náo loạn tức cười bất thình lình xảy ra này cuối cùng cũng hoàn toàn lắng xuống.
Trong căn phòng, lúc bên ngoài còn đang ầm ĩ, Hứa Đường không nghe rõ, nhưng những lời sau đó giữa Triệu Chính Sinh và Chu Ứng Xuyên cậu đều nghe thấy hết.
Đợi đến khi Chu Ứng Xuyên quay lại, Hứa Đường không kiềm chế được mà nhào vào lòng anh.
Chu Ứng Xuyên cũng lập tức ôm chặt lấy cậu.
“Không sao rồi… ngoan nào, bọn họ đi hết rồi.”
Anh nhẹ nhàng dỗ dành cậu, Hứa Đường quấn chặt đôi chân quanh người Chu Ứng Xuyên, bàn tay siết chặt lấy cổ áo Chu Ứng Xuyên đến trắng bệch cả khớp ngón tay vì không còn máu lưu thông, Chu Ứng Xuyên nắm lấy tay cậu.
Ôm một hồi, khi cảm xúc đã dịu đi phần nào, Hứa Đường vươn tay khẽ chạm vào cằm Chu Ứng Xuyên.
“Ổng có đánh anh không?”
“Không có.”
Hứa Đường thở phào nhẹ nhõm, nhưng chẳng bao lâu, đôi mắt trong veo của cậu bất ngờ ứa đầy nước, từng giọt, từng giọt lăn dài trên má, Chu Ứng Xuyên cảm thấy cổ mình ươn ướt, nhìn xuống liền hoảng hốt.
“Sao vậy Đường Đường? Sao lại khóc?”
Anh vội đưa tay lau nước mắt cho Hứa Đường.
Trong lúc lau, đôi mắt vốn bình tĩnh của anh bỗng thoáng hiện lên tia sáng nhìn sắc như dao, như thể có dã thú vừa tỉnh giấc.
Anh đảo mắt nhìn khắp căn phòng, ổ khóa vẫn nguyên vẹn, đồ đạc không có dấu hiệu bị lục lọi…
Không giống như có ai từng nhân lúc hỗn loạn mà xông vào.
“Sao thế Đường Đường, nói với anh đi.”
Nghe giọng Chu Ứng Xuyên đầy lo lắng, Hứa Đường rúc mặt vào vai Chu Ứng Xuyên, giọng nghẹn ngào, tiếng nói đứt quãng run rẩy bật ra giữa những tiếng nức nở.
“Em không biết phải làm gì cả… Chu Ứng Xuyên, lúc nãy em nghe ổng chửi anh, em khó chịu lắm, em muốn lao ra ngoài đánh ổng… nhưng anh đã nói với em, không được… không được ra ngoài, anh bảo em phải ở trong phòng…”
Đó là chuyện từ trước đây rồi.
Khi mắt còn sáng, Hứa Đường là một cậu bé bướng bỉnh chẳng ai trị nổi, nhưng từ sau khi không còn nhìn thấy gì nữa, Chu Ứng Xuyên không cho cậu đánh nhau nữa, nếu cậu dám đánh nhau, anh sẽ rất giận, thậm chí bắt cậu úp mặt đứng phạt, khóc thế nào cũng không tha.
Hứa Đường khóc nức nở, gương mặt nhỏ đẫm nước mắt.
“Em đã nghe lời anh… như vậy là đúng sao? Nhưng tại sao tim em lại đau đến thế? Chu Ứng Xuyên, tim em đau lắm… đau lắm…”
Hứa Đường nói thẳng ra nỗi đau của mình, cậu không cần phải che giấu gì trước mặt Chu Ứng Xuyên, trái tim cậu thực sự đau đớn đến mức không thở nổi, lần đầu tiên trong đời, cậu căm ghét đôi mắt mù lòa của mình đến thế.
Chu Ứng Xuyên lặng lẽ cúi đầu, nghe tiếng cậu nấc nghẹn, anh nhẹ nhàng liếʍ đi những giọt nước mắt trên gương mặt Hứa Đường, ôm Hứa Đường vào lòng, không biết đã qua bao lâu, đến khi Hứa Đường khóc mệt, dần dần thϊếp đi trong vòng tay anh.
...
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, Hứa Đường đã bị những âm thanh bên ngoài đánh thức, nghe có vẻ như Chu Ứng Xuyên đang nói chuyện với ai đó.
Đầu Hứa Đường đau nhức, sau phong ba bão táp hôm qua, cậu ngủ không yên, cứ như người bị dìm dưới nước, mơ màng giữa tỉnh và ngủ.
Chẳng bao lâu, cậu nghe tiếng bước chân Chu Ứng Xuyên, dường như đang thu dọn hành lý.
Hứa Đường như bị một sinh vật trong nước ám lấy, chỉ có thể nghe thấy âm thanh vang vọng, còn cơ thể thì như bị đông cứng lại, không cách nào cử động.
Khi Hứa Đường đang dần chìm vào trong cảm giác đuối nước vô lực ấy, may mắn thay, Chu Ứng Xuyên dường như đã kịp nhận ra cậu đang nhíu chặt mày, liền gọi cậu tỉnh lại.
“Đường Đường… tỉnh lại đi… gặp ác mộng sao?”