Chương 13: Con đàn bà này đúng là điên thật rồi

Chu Ứng Xuyên không giỏi miêu tả.

"Ừm… cháy lên là những tia sáng trắng, rất đẹp, giống như bồ công anh vậy."

"Năm sau em còn được đốt pháo nữa không?"

"Được chứ."

"Vậy em có thể đốt loại thật to không? Loại to bằng cả khúc gỗ ấy! Hồi nhỏ em từng thấy một lần… đốt lên rồi trên trời nở bung ra thành một bông bồ công anh khổng lồ…!"

Gương mặt cậu đầy mong chờ, đâu biết rằng loại pháo hoa to như vậy rất đắt, chỉ một lần đốt thôi là đủ bằng nửa tháng doanh thu của cửa hàng kim khí của bọn họ, nhưng Chu Ứng Xuyên không nói gì cả.

"Anh sẽ cố gắng, năm sau cho em đốt loại pháo thật to."

Hứa Đường mỉm cười, đôi mắt cong cong, gương mặt thanh tú của cậu được ánh sáng rực rỡ từ pháo hoa soi rọi, lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian.

Bất chợt, từ bên ngoài vang lên tiếng dao cào xuống mặt đất, tiếp đó là tiếng phanh gấp của ô tô, xé toạc màn đêm yên tĩnh.

Thời buổi này, người có thể lái ô tô quả thật rất ít, đặc biệt là ở thị trấn nhỏ thế này, cả năm cũng chẳng mấy khi thấy một chiếc xe chạy ngang, Hứa Đường còn chưa kịp phản ứng thì Chu Ứng Xuyên đã lập tức đẩy cậu vào trong nhà.

“Ngoan, ở yên đây, đừng có ra ngoài.”

Ngay giây sau, Hứa Đường đã nghe thấy tiếng cổng sân bị người ta đập mạnh, tiếp đó là tiếng mấy người đàn ông đạp tung then cửa.

Đằng sau họ, một người phụ nữ khoác áo lông chồn vừa khóc vừa gào lên.

“Triệu Chính Sinh, mẹ anh có ý gì đây hả?! Giữa đêm ba mươi mà còn muốn buồn nôn ai? Bà ta nói nhớ thằng cháu đích tôn của bà, chẳng lẽ Thừa Thừa không phải là cháu đích tôn à?! Nếu không phải nó thì ai?!!”

Người bị mắng là Triệu Chính Sinh cũng hối hả chạy theo sau, trên tay xách một chiếc cặp da.

“Em xem em kìa, mẹ anh khó khăn lắm mới từ quê lên một chuyến, em lại còn gây chuyện gì nữa đây?!”

“Gây chuyện á? Triệu gia các người đừng tưởng bên nhà mẹ tôi không còn ai nhé! Tôi nói cho anh biết, con trai duy nhất của anh, Triệu Chính Sinh, chỉ có thể là Thừa Thừa của tôi! Mấy đứa khác, đừng có mơ động tới một xu nào của nó! Bà già kia muốn gặp con dâu Chu Anh với cái thứ con hoang do cô ta đẻ ra đúng không? Hôm nay tôi đứng đây, để xem anh có dám dẫn nó sang không! Anh đừng quên, nếu không có tôi Lý Hồng Hà thì cả Triệu gia các người cũng chẳng là cái thá gì!”

...

Lý Hồng Hà chỉ huy mấy người anh em bên ngoại phá tanh bành cái sân, khiến Triệu Chính Sinh đứng bên cạnh tức đến mức sắp ngất.

Hôm nay là đêm giao thừa, cả nhà vốn đang vui vẻ ăn bữa cơm tất niên ở một nhà hàng trong thành phố.

Mấy hôm trước, bà nội cũng vừa được đón từ quê lên, không khí sum vầy ấm áp, thế mà ngay trên bàn tiệc, bà lão lại lôi chuyện cũ ra nói, nhắc đến Chu Anh và đứa con trai cả của ông ta.

Lần này thì đúng là chọc trúng tổ ong vò vẽ Lý Hồng Hà.

“Triệu Chính Sinh! Ngày xưa lúc anh cầu hôn tôi, anh đã quỳ xuống thề sống thề chết là cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại mẹ con cô ta, anh còn thề nếu gặp lại thì trời đánh thánh vật! Giờ thì sao? Mấy lời đó coi như anh nói cho gió thổi mây bay à?!”

“Em nói năng kiểu gì thế hả? Mau về đi! Chẳng lẽ em muốn để cả thiên hạ biết chuyện nhà mình à? Nửa đêm thế này, không sợ người ta cười cho thối mặt à?!”

Triệu Chính Sinh cũng đâu phải đến đây một mình, dù sao ông ta bây giờ cũng là ông chủ một xưởng sản xuất thùng giấy, dù quy mô không lớn nhưng năm ngoái còn được lên báo của huyện, ông ta quay sang quát tài xế.

“Mày còn đứng đó làm gì! Chị dâu mày say rồi, mau đỡ chị mày lên xe!”

Tài xế vội vàng làm theo, nhưng Lý Hồng Hà không phải dạng dễ đối phó, vừa bị kéo đã vùng tay ra.

“Anh tưởng tôi không biết anh đang toan tính gì à?! Có giỏi thì đừng lấy mẹ anh ra làm bia đỡ đạn! Chẳng phải anh thấy mấy năm nay xưởng làm ăn khấm khá, tiền nhiều rồi, ra ngoài được gọi là ông chủ nên muốn đá Lý Hồng Hà tôi ra khỏi cuộc đời anh sao?! Nhưng anh nên nhớ, thành công của cái xưởng đó có phần nào là do anh không? Không có quan hệ của ba tôi, ai coi anh là ông chủ chứ?! Tỉnh lại đi! Lấy được Lý Hồng Hà, anh mới có ngày hôm nay! Không có tôi, anh chỉ là một tên hôi hám vô dụng…”

“Chát!”

Một tiếng bạt tai vang lên. Lý Hồng Hà đưa tay ôm má, sững người.

“Đủ rồi…! Quá đủ rồi! Cô con đàn bà này đúng là điên thật rồi!”

Nửa đêm nửa hôm, tiếng ồn ào ở đây làm chấn động cả khu.

Cái thị trấn nhỏ này có bao nhiêu người đâu, dân tình kéo nhau ra tụ tập trước cổng xem náo nhiệt, Triệu Chính Sinh cảm giác như mình bị lột truồng giữa phố, mặt đỏ bừng tím tái vì tức giận và xấu hổ.

Lý Hồng Hà lúc này mới hoàn hồn, giơ bàn tay với bộ móng sơn đỏ chói lao vào cấu xé với Triệu Chính Sinh.

Mấy người anh em bên nhà vợ thấy chị gái bị đánh, cũng xông vào hỗn chiến.

Người dân quanh đó kéo tới mỗi lúc một đông, không biết qua bao lâu, chủ tịch thị trấn mới hớt hải chạy đến, mất một hồi hòa giải vất vả, cuối cùng cũng tách được hai bên ra.