Hứa Đường rất hiếm khi lấy chuyện ăn uống ra để uy hϊếp Chu Ứng Xuyên, bởi vì làm vậy sẽ khiến Chu Ứng Xuyên giận thật sự.
Nhưng lúc Hứa Đường thật sự buồn đến tận đáy lòng, đau thương đến cực điểm, cậu cũng chẳng thèm để ý Chu Ứng Xuyên có giận hay không nữa.
Chu Ứng Xuyên nhìn cậu, Hứa Đường chẳng nôn ra được gì, chỉ là phản ứng sinh lý khiến mắt cậu đỏ hoe, vì nỗi buồn khi đi viếng mộ dì Chu mà nơi khóe mắt vẫn còn đọng lại những giọt lệ li ti.
Anh còn lòng dạ nào mà cứng rắn cho được?
Trong lòng vừa thương vừa xót, Chu Ứng Xuyên cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên mí mắt đỏ au vì khóc của Hứa Đường, như để xoa dịu cảm giác cay rát do nước mắt mang lại.
“Đường Đường, đôi mắt của em không thể cứ khóc mãi như thế…”
“Em muốn khóc, chẳng lẽ đến khóc anh cũng không cho? Đúng là tàn nhẫn…!”
Chu Ứng Xuyên nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu, nghĩ ngợi một lát, anh hỏi.
“Đường Đường, có muốn bắn pháo hoa không?”
Chu Ứng Xuyên đứng dậy, một lúc sau anh quay lại với một hộp pháo hoa trong tay, loại pháo hoa này đang rất thịnh hành ở thị trấn nhỏ, có thể cầm tay, châm lửa là bắn ra những tia sáng lung linh tuyệt đẹp.
Hứa Đường đang nức nở cũng bắt đầu có chút phản ứng.
“Pháo hoa gì cơ…?”
Chu Ứng Xuyên lau nước mắt cho Hứa Đường, đưa tay cậu chạm thử.
“Nếu em chịu ngoan ngoãn, từ giờ không khóc nữa, anh sẽ dẫn em ra sân đốt pháo.”
Chu Ứng Xuyên chưa từng cho cậu đυ.ng đến lửa, một chút cũng không được.
Cho nên khi anh đề nghị cho phép bắn pháo hoa, với Hứa Đường, đó là một đặc ân quý giá hiếm hoi.
Hứa Đường do dự một chút.
“Được thôi… Nhưng anh phải để em tự châm…”
Dù buồn đến vậy mà vẫn còn nhớ ra điều kiện mặc cả, Chu Ứng Xuyên chỉ biết bật cười bất lực, xoa đầu cậu một cái.
“Được, để em tự châm.”
Nghe Chu Ứng Xuyên đồng ý, Hứa Đường khịt khịt mũi, lau sạch nước mắt rồi lon ton đi theo anh ra sân.
Đến sân, Hứa Đường vuốt nhẹ thân pháo hoa thon dài, Chu Ứng Xuyên dạy cậu nên cầm ở đầu nào, giữ khoảng cách ra sao.
Sau khi làm quen, Hứa Đường không kiềm được, liền tìm hộp diêm.
“Chu Ứng Xuyên, anh dạy em đi, em muốn tự tay dùng bật lửa…”
Sợ Chu Ứng Xuyên không hiểu, cậu còn giải thích thêm.
“Là cái bật lửa chỉ cần bấm một cái ‘tách’ là có lửa đó! Các bạn nam trong lớp em đều có, bọn họ toàn bật hoài trong nhà vệ sinh, Hàn Minh còn nói, con trai biết dùng bật lửa thì rất ngầu…!”
Một đứa con trai tầm tuổi cậu, cầm bật lửa ngoài học hút thuốc thì còn làm gì nữa?
Mặt Chu Ứng Xuyên bắt đầu tối sầm lại.
“Chúng nó có rủ em không?”
Hứa Đường gật đầu trước, rồi lại lắc đầu.
“Có rủ… Nhưng em không đi, trong nhà vệ sinh toàn phân, thối muốn chết, em không thèm vào đâu.”
Cậu đâu có ngốc.
Lúc này sắc mặt của Chu Ứng Xuyên mới dịu đi đôi chút.
"Trường của tụi em giải thể cũng tốt... Lần sau nếu bọn họ lại gọi em đến đó, thì em cũng không được đi nữa."
"Hả? Sao vậy…? Chẳng phải anh vẫn luôn dặn em ở trường nên chơi với bạn bè nhiều hơn sao?"
Chu Ứng Xuyên hiếm khi nghiêm túc như vậy.
"…Chơi thì được, nhưng chuyện đi vệ sinh thì không được đi chung."
Hứa Đường cảm thấy Chu Ứng Xuyên thật kỳ quặc.
Rõ ràng là hứa sẽ dẫn cậu đi đốt pháo hoa, vậy mà giờ lại can thiệp đến cả chuyện đi vệ sinh.
Với lại, dù gì thì trường cũng sắp bị dỡ bỏ rồi, mà nhà vệ sinh ở trường cậu quá quen thuộc rồi, lần nào cũng tự mình đi, cho dù có bị mù đi nữa, cậu cũng chẳng thích đi ị chung với ai cả!
"Anh còn định đốt nữa không đấy? Không thì em vào đây, ra ngoài một chuyến mà anh cứ nhắc chuyện đi vệ sinh mãi..."
"Đốt chứ."
Chu Ứng Xuyên rút chiếc bật lửa từ trong túi ra.
"Em thích sạch sẽ, còn hơn bọn kia nhiều, ngoan, qua Tết thi xong rồi, tụi mình sẽ lên thành phố, anh sẽ tìm cách kiếm chỗ ở, rồi tìm bạn mới cho em."
Hứa Đường gật gật đầu, Chu Ứng Xuyên đã nói với cậu từ năm ngoái rồi, rằng anh đang chuẩn bị cho một kỳ thi rất quan trọng, tỷ lệ đậu cực kỳ thấp.
Nhưng nếu đậu được, thì có thể lên thành phố làm việc, lương ở đó sẽ cao hơn nhiều so với làm ở cửa hàng đồ kim khí, tất nhiên, cậu cũng sẽ đi theo anh đến thành phố.
Hứa Đường nghĩ, ở đâu cũng được, miễn là có Chu Ứng Xuyên bên cạnh.
Hứa Đường đòi tự mình châm pháo, mà một khi Chu Ứng Xuyên đã đồng ý thì sẽ không nuốt lời.
Tuy nhiên, anh cũng không để Hứa Đường làm một mình, anh đặt bật lửa vào tay Hứa Đường, nắm lấy bàn tay cậu, đặt ngón cái lên bánh xe bật lửa, rồi chắc chắn rằng ngọn lửa không làm cậu bị thương, "soẹt" một tiếng, trước mắt Hứa Đường bừng sáng lên một chút, que pháo trong tay bùng cháy.
"Chu Ứng Xuyên, cái này khi nổ trông như thế nào vậy?"
Cậu có chút háo hức.
...
Tác giả có lời muốn nói:
Hứa Đường: Tuy bị mù, nhưng vì có ba Chu bên cạnh nên chưa bao giờ biết sợ điều gì.
Nhưng các bạn nhỏ khác đừng chơi với lửa nhé!
Ba Chu hiền lành, nhưng ba mẹ thì không chắc đâu! Đừng dại mà thử thách giới hạn nha!
Nguy hiểm đấy! Nguy hiểm! NGUY HIỂM!