Quả nhiên, nghe nói là người do Quách di nương sai khiến, tên hộ vệ cầm đầu liền không nói gì nữa.
Cố Tích Âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà nàng chọn lúc trời tối để hành động, nếu không để đám hộ vệ nhìn thấy mặt, lời nói dối của nàng sẽ bị vạch trần ngay tại trận.
Nàng giữ vẻ mặt tự nhiên đi tới cạnh cửa.
Bà tử canh cửa cũng bị đánh thức, nghe nói nàng là người của Quách di nương thì vội vàng ân cần mở cửa cho nàng.
Nhìn cánh cửa rộng mở, trong lòng Cố Tích Âm mừng như điên.
Chỉ cần bước ra khỏi cánh cửa này, nàng sẽ được tự do.
Nghĩ đến mớ vàng bạc châu báu trong tay nải, nàng chỉ cảm thấy nhân sinh sao mà tươi đẹp đến thế.
Sự mờ mịt, hoang mang khi biết mình xuyên sách sớm đã bị niềm vui sướиɠ thay thế.
Trời cao mặc chim bay, biển rộng tùy cá lội.
Nàng đã tính kỹ rồi, nàng sẽ rời khỏi kinh thành, đi về phương Nam, tìm một trấn nhỏ phong cảnh hữu tình ở Giang Nam sống nốt phần đời còn lại.
Cái gì Bùi Quốc công phủ, cái gì Bùi Thế tử, sao tốt bằng bạc được?
“Khoan đã!”
Cố Tích Âm đã bước một chân ra ngoài, đúng lúc này, tên hộ vệ cầm đầu đột nhiên gọi giật lại.
Cố Tích Âm cứng đờ cả người, niềm vui sướиɠ ban nãy cũng tan biến không còn một mảnh.
Chẳng lẽ hộ vệ phát hiện ra điều gì?
Dù sao người nàng cũng đã đứng ngoài cửa rồi, hay là cứ thế cắm đầu chạy?
Không được, nàng chắc chắn chạy không lại đám hộ vệ này, vừa chạy là lộ tẩy ngay, hơn nữa nếu bị bắt lại, tội tình chỉ càng thêm nặng.
Trong lúc nội tâm đang đấu tranh dữ dội, tên hộ vệ kia đã chạy tới trước mặt, chặn đường nàng.
“Ngươi nói ngươi là người của Quách di nương, vậy phiền ngươi chờ ở đây một lát để ta sai người sang viện Quách di nương xác minh.” Tên hộ vệ nhàn nhạt nói.
Cố Tích Âm tức anh ách.
Hộ vệ của Quốc công phủ sao không phải là phường giá áo túi cơm chứ? Lại khó lừa như vậy.
“Được, vậy ngươi đi đi.” Cố Tích Âm kiên trì nói.
Tên hộ vệ liếc nàng một cái, đột nhiên ra lệnh: “Ngẩng đầu lên!”
Cố Tích Âm bấm chặt đầu ngón tay.
Ngẩng đầu lên chẳng phải là lộ hết sao?
Nhưng không ngẩng đầu thì cũng rất khả nghi.
“Mặt ta mọc đầy mụn mủ, không dám làm bẩn mắt hộ vệ đại ca.” Cố Tích Âm bịa chuyện.
Tên hộ vệ cười lạnh một tiếng, bất ngờ vươn tay nâng cằm nàng lên.
Cố Tích Âm kinh hãi, lùi lại hai bước, xem ra hôm nay chạy không thoát rồi.