Nàng hoàn toàn có thể mang theo số tiền này, tìm một nơi không ai biết mình, làm chút buôn bán nhỏ, sống tiêu dao tự tại.
Cố Tích Âm càng nghĩ càng thấy khả thi.
Kiểm kê xong xuôi, nàng lại sai Hà Hương kiếm cho mình một bộ quần áo gã sai vặt.
Hà Hương rất tò mò, nhịn không được hỏi: “Tiểu thư muốn bộ đồ gã sai vặt này để làm gì?”
Tuy nha hoàn này rất trung thành, nhưng Cố Tích Âm muốn bỏ trốn, chắc chắn không thể tiết lộ cho nàng ấy biết.
“Không có gì.” Cố Tích Âm lắc đầu.
Đuổi khéo Hà Hương đi, Cố Tích Âm bắt tay vào thu dọn tay nải.
Nữ phụ rất thích làm đẹp, hơn nữa lớn lên ở nông thôn, chịu khổ hơn mười năm, một sớm trở lại Cố gia, sở thích lớn nhất chính là mua xiêm y. Cho nên quần áo của nguyên chủ rất nhiều, lại còn toàn là những bộ diễm lệ, đắt tiền.
Lần này Cố Tích Âm muốn bỏ trốn, mang theo đống xiêm y này chỉ tổ vướng víu.
Nhưng lòng yêu cái đẹp thì ai cũng có.
Cuối cùng nàng vẫn không kìm được mà chọn một bộ váy áo mình thích, nhét vào tay nải, sau đó gói ghém kỹ vàng bạc châu báu.
Còn ngân phiếu thì nàng cất kỹ trong người.
Thấy thời gian đã hòm hòm, nàng liền thay đồ gã sai vặt, rồi búi tóc gọn lêи đỉиɦ đầu.
Xác định không có vấn đề gì, nàng đeo tay nải, mở cửa phòng.
Lúc này trời còn chưa sáng, bên ngoài tối đen như mực.
Vốn có nha hoàn trực đêm, nhưng đã sớm bị nàng kiếm cớ đuổi đi rồi.
Nàng thuận lợi ra khỏi viện, đi về hướng cửa sau.
Lúc này cách hừng đông còn một lúc, chính là thời điểm lính canh tuần tra lơ là nhất.
Cố Tích Âm một đường thông suốt, rất nhanh đã đến cửa sau.
Nàng đang định thở phào nhẹ nhõm thì đúng lúc này, một đội hộ vệ tuần tra đi tới ngay trước mặt.
Nàng hoảng sợ, vừa định trốn đi thì tên hộ vệ cầm đầu đã nhìn thấy nàng, trầm giọng quát hỏi: “Ngươi là ai? Lén lút muốn làm gì?”
Cố Tích Âm: “…”
Nàng đúng là xui xẻo thật. Mắt thấy sắp ra được đến nơi rồi.
Cũng may Cố Tích Âm đã sớm có chuẩn bị, vội vàng nói: “Tiểu nhân phụng mệnh Quách di nương, mang chút thuốc men sang Quách gia. Hôm kia người nhà thân mẫu Quách di nương tới báo tin mẫu thân di nương bị bệnh.”
Sở dĩ lôi Quách di nương ra làm bia đỡ đạn là vì bà ta là thϊếp thất được Bùi Quốc công sủng ái nhất.
Mà Quách di nương cũng cậy sủng mà kiêu, ngày thường không coi ai ra gì, ngay cả Quốc công phu nhân cũng chẳng để vào mắt.