Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Hà Hương căn bản không dám nhìn sắc mặt khó coi của Thế tử, hận không thể vùi đầu vào ngực.
Bùi Sâm quét mắt nhìn quanh phòng, môi mỏng mím chặt, không nói gì, nhưng trên khuôn mặt tuấn tú hiện rõ vẻ phẫn nộ.
Hắn hất chăn, tự mình bước xuống giường.
Lúc này Cố Tích Âm cũng có chút hối hận.
Nàng vốn đuối lý, sao lại không quản được cái miệng của mình chứ?
Lần này thì hay rồi, tên Cẩu Thế tử này chắc chắn càng thêm tức giận.
Bùi Sâm đi đến cửa, đột nhiên dừng bước, giọng nói lạnh lẽo như bọc sương tuyết: “Cố thị, những chuyện tốt ngươi làm, ta sẽ tính sổ sòng phẳng với ngươi!”
Dứt lời, hắn nhấc chân rời đi.
Hắn vừa đi khỏi, Cố Tích Âm liền vuốt ngực.
Cẩu Thế tử quả nhiên không dễ chọc!
Nàng việc gì phải sướиɠ mồm nhất thời chứ?
Hà Hương cũng lo lắng sốt ruột. Thế tử đã buông lời tàn nhẫn, hiển nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này.
Nếu sự việc đến tai Quốc công phu nhân, thì tiểu thư...
“Tiểu thư, hay là người về Cố gia ở một thời gian, đợi Thế tử nguôi giận rồi hãy quay lại?” Hà Hương hiến kế.
Cố Tích Âm cảm thấy biện pháp này không tồi, vừa định gật đầu đồng ý thì lại nhanh chóng lắc đầu phủ quyết.
Mối hôn sự giữa nữ phụ và Bùi Sâm là do nàng ta cướp từ tay "muội muội", cũng chính là nữ chính Cố Dao.
Cố gia vốn đã rất bất mãn với nữ phụ, nếu biết nàng đập vỡ đầu Bùi Sâm, chắc chắn sẽ không hoan nghênh nàng trở về.
Nữ phụ có thể nói là chúng bạn xa lánh, giờ xảy ra chuyện cũng chẳng có ai đứng về phía nàng.
“Ngươi lui xuống trước đi, để ta nghĩ lại đã.” Hồi lâu sau, Cố Tích Âm nói.
Hà Hương vừa đi, Cố Tích Âm liền vội vàng đóng cửa phòng, sau đó kiểm kê vàng bạc tư trang của nữ phụ.
Phải, Cố Tích Âm nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định tẩu vi thượng sách!
Người phu quân "hờ" Bùi Sâm này quá khó đối phó, nàng thật sự vô phúc tiêu thụ, hơn nữa còn có cốt truyện hùng mạnh trong sách đang chờ nàng.
Không trêu vào được thì nàng trốn không được sao?
Tiền riêng của nữ phụ không ít, cộng thêm vàng bạc châu báu, cũng phải đến mấy ngàn lượng.
Cố Tích Âm nhìn đống tiền này, hai mắt sáng rực, càng cảm thấy bỏ trốn là thượng sách.
Rời khỏi đây, nàng sẽ không cần nhìn sắc mặt người khác, những chuyện nữ phụ làm cũng không cần tính lên đầu nàng. Chỉ cần tránh thật xa, không liên quan đến nữ chính nữa, thì cốt truyện trong sách chắc hẳn sẽ không khống chế được nàng.