Chương 6

Dù sao đi nữa, đường là do mình tự chọn, có quỳ cũng phải đi cho hết, sao có thể chỉ vì một chút không hài lòng mà đập vỡ đầu Thế tử được chứ?

Cũng may nàng ấy nhanh trí, vào thời khắc mấu chốt đã kịp đá hết những mảnh sứ vỡ vào gầm giường. Nếu để Quốc công phu nhân biết Thế tử hôn mê là do Tiểu thư ra tay, thì phiền phức to rồi.

Vốn dĩ Cố gia vì chuyện của Nhị tiểu thư mà đã chẳng thể ngẩng mặt lên nổi trước người Bùi gia, nếu bị Bùi gia truy cứu, e rằng Cố gia cũng chẳng thể bảo vệ được Tiểu thư.

Hà Hương rầu thúi ruột, chỉ thiếu điều muốn bảo Cố Tích Âm hãy hiểu chuyện hơn một chút.

Cố Tích Âm có chút xấu hổ, nhưng lại chẳng thể giải thích với nha hoàn.

Nàng ho nhẹ một tiếng, chủ động bưng lấy chén thuốc, định đút cho Bùi Sâm uống.

Dù nói thế nào đi nữa, đối phương cũng là do nàng đập bị thương, nàng hầu hạ người ta uống thuốc cũng là lẽ đương nhiên.

Có điều, đút thuốc cho người hôn mê chẳng dễ chút nào.

Cố Tích Âm bảo Hà Hương: “Ngươi bóp miệng hắn ra, ta mới đút được.”

Hà Hương hoảng sợ: “Nô tỳ không dám.”

Bắt nàng ấy bóp miệng vị Thế tử kim tôn ngọc quý này, có cho nàng ấy mượn một trăm lá gan, nàng ấy cũng không dám.

Thấy nha đầu này nhát gan như vậy, Cố Tích Âm cũng không tiện ép buộc, đành đưa chén thuốc cho nàng ấy cầm, xắn tay áo lên, vươn tay định tự mình bóp miệng Bùi Sâm.

Nhưng ngay khoảnh khắc tay nàng sắp chạm vào nam nhân, một bàn tay cứng như sắt bỗng nhiên tóm chặt lấy cổ tay nàng.

Cố Tích Âm kêu đau một tiếng, cúi đầu nhìn xuống, lại thấy nam nhân vốn đang hôn mê đã mở mắt.

Đôi mắt kia lạnh lẽo như tẩm băng tuyết, khiến người ta sợ hãi.

Cố Tích Âm lắp bắp: “Ngươi... ngươi tỉnh rồi...”

“Cố thị, ngươi lại muốn làm cái gì?” Bùi Sâm mất kiên nhẫn cắt ngang lời nàng, vì mới tỉnh dậy sau cơn hôn mê nên giọng hắn có chút khàn đặc.

Cố Tích Âm hậm hực đáp: “Ta có muốn làm gì đâu, ta chỉ định đút thuốc cho ngươi thôi.”

Nhắc đến thuốc, sắc mặt nam nhân lại lạnh đi vài phần, hiển nhiên là nhớ tới "chuyện tốt" mà nguyên chủ đã làm.

Hắn hất mạnh tay Cố Tích Âm ra, môi mỏng lạnh lùng phun ra một chữ: “Cút!”

Cố Tích Âm bị hất ngã ngồi xuống đất, trong lòng cũng dấy lên một tia tức giận.

Nàng lồm cồm bò dậy, miệng nhanh hơn não: “Muốn cút thì cũng là ngươi cút mới đúng, đây là phòng của ta!”