Chương 2

Quả nhiên là đã xuyên sách rồi, hơn nữa còn vào đúng quyển tiểu thuyết nàng đọc mấy hôm trước, trở thành nữ phụ phản diện trong truyện!

Mà người đó lại còn trùng tên họ nữa chứ!

Cố Tích Âm cứ như bị sét đánh ngang tai.

Nàng chưa từng nghĩ rằng một chuyện hoang đường như vậy, lại có ngày xảy ra với mình.

Đúng rồi! Trước khi xuyên sách, Cố Tích Âm tắm xong, bước ra khỏi phòng vệ sinh thì không cẩn thận trượt chân, sau đó bị mất đi ý thức.

Chẳng lẽ chính cái cú ngã đó đã đoạt mạng rồi khiến nàng xuyên vào trong đây sao?

Cố Tích Âm muốn khóc mà không ra nước mắt.

Sao mà xui quá vậy trời?

Đã xuyên thì thôi đi, lại còn là nữ phụ độc ác nữa chứ!

Nghĩ đến kết cục thê thảm của nhân vật này, Cố Tích Âm rùng mình một cái.

Người vừa bị nàng đập nát đầu chính là phu quân của nữ phụ - Bùi Sâm, hắn cũng là người mà nguyên chủ cướp từ tay nữ chính.

Vì thủ đoạn quá hạ tiện nên dù đã được gả cho người trong mộng, nàng ta vẫn không được nhà họ Bùi yêu mến, cả hai thành thân cũng gần nửa năm nhưng tuyệt nhiên chưa động phòng, hắn lại càng lạnh nhạt với nữ phụ, chưa từng chịu bước vào phòng đối phương.

Vì thế, nàng ta lập tức lên kế hoạch hạ thuốc Bùi Sâm, dự định ngồi yên để được đêm xuân vui vẻ.

Và vừa nãy, việc nam nhân đè lên người nàng, chính là vì nguyên chủ đã hạ xuân dược cho.

Cố Tích Âm toát mồ hôi đầm đìa.

Chưa kịp trấn tĩnh lại, phu nhân có phong thái sang trọng, được một đám nha hoàn vây quanh, vội vã đi vào.

"Thế tử sao rồi? Đại phu đã đến chưa?"

Nghe giọng có thể thấy được đối phương vô cùng lo lắng và sốt ruột.

Nhìn thấy Cố Tích Âm, trên mặt có nét nổi giận nhưng lại không phát hỏa chất vấn nàng ngay tại chỗ.

Rất nhanh, đại phu đã đến.

Sau một hồi chẩn trị, Bùi Sâm đã được băng bó xử lý ổn thỏa nhưng hắn vẫn hôn mê chưa tỉnh.

"Vết thương của Thế tử đã không còn đáng ngại, chậm nhất là sáng mai sẽ tỉnh, nhưng mà..."

Vẻ mặt đại phu hơi kỳ lạ, ngập ngừng không nói.

Phu nhân hơi dừng lại một chút, rồi nói với nha hoàn: "Trừ Thế tử phu nhân, những người còn lại lui hết đi."

Ngay lập tức, tất cả kẻ hầu đang đứng trong phòng đều đi ra ngoài.

Không còn kiêng dè, đại phu mới nói: "Ngoài vết thương trên đầu, ta còn chẩn đoán được Thế tử đã dùng xuân dược."

Lúc nói lời này, ông ấy có vẻ hơi ngượng ngùng, rõ ràng là đã hiểu lầm điều gì đó.