Nàng cứ cảm thấy thái độ của Bùi Sâm lúc này có chút khác lạ.
Tuy vẫn lạnh lùng như thế, nhưng không còn vẻ giận dữ như lúc rời khỏi phòng nàng.
“Thực ra ta chỉ đùa với A Cửu chút thôi. Quả nhiên, cảnh giác của A Cửu vẫn cao như vậy. Quốc công phủ có hắn dẫn người canh gác, bất luận kẻ trộm cắp nào cũng không vào được, mà cũng không ra được. Sau này chúng ta có thể kê cao gối mà ngủ rồi.” Cố Tích Âm ra vẻ thoải mái nói.
A Cửu liếc nàng một cái.
Cái cớ Thế tử phu nhân tìm thật đúng là quá vụng về.
Bùi Sâm cũng cười lạnh: “Ta không rảnh ở đây đôi co với ngươi. Nếu không nói thật, ta sẽ giao ngươi cho mẫu thân xử lý.”
Lòng Cố Tích Âm trầm xuống.
Liên thị vốn đã rất bất mãn với nàng, nếu để bà biết nàng cuốn gói vàng bạc định bỏ trốn, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Nghĩ đến đây, nàng sầm mặt xuống: “Không giấu gì chàng, ta đã chán ngấy cái Quốc công phủ này rồi, không muốn tiếp tục ở lại đây nữa. Đằng nào chàng cũng chán ghét ta, chi bằng chúng ta hòa ly, từ nay cầu về cầu, đường về đường!”
Lời vừa thốt ra, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
A Cửu kinh ngạc trộm đánh giá Cố Tích Âm.
Thế tử phu nhân thế mà lại đòi hòa ly với Thế tử?
Đúng là mặt trời mọc đằng Tây.
Nhớ năm xưa, Thế tử phu nhân làm thế nào để gả vào Bùi Quốc công phủ, chắc nàng chưa quên đâu nhỉ?
Là trăm phương ngàn kế, hao tổn tâm cơ.
Giờ nàng lại nói muốn hòa ly với Thế tử?
Có đánh chết A Cửu cũng không tin.
Nếu Thế tử phu nhân dễ dàng buông tay như vậy, thì lúc trước đã chẳng làm ra những chuyện kia.
Bùi Sâm cũng không tin.
Hắn chỉ kinh ngạc việc Cố Tích Âm đưa ra đề nghị hòa ly. Nữ nhân này, rốt cuộc lại muốn giở trò gì?
Dù sao tối qua nữ nhân này còn hạ dược hắn, nhưng mà...
Vết thương trên trán hắn chợt đau nhói, nhắc nhở hắn nhớ lại chuyện tối qua: nữ nhân này vừa hạ dược, lại vừa đập vỡ đầu hắn.
Trong tình huống đó, có phải hắn nên cảm ơn nàng đã đập cho mình một cái, nhờ thế mới không mất đi lý trí, làm ra chuyện trái với ý nguyện bản thân?
Chẳng lẽ, nữ nhân này thật sự tỉnh ngộ?
Nếu không thì giải thích vết thương trên đầu hắn thế nào?
Nhưng rất nhanh, Bùi Sâm lại phủ định.
Nữ nhân này không thể nào dễ dàng từ bỏ như vậy được.
Nhìn bộ dạng tay xách nách mang, hành động lén lút bỏ trốn này càng giống như đang trốn tránh trách nhiệm.
Rốt cuộc Cố thị đã làm chuyện dơ bẩn, lại còn làm hắn bị thương.
Đây là sợ hắn truy cứu nên muốn ra ngoài trốn một thời gian?