Nghĩ đến đây, nàng dứt khoát ngẩng đầu lên, lạnh lùng quát: “To gan, ngươi dám vô lễ với ta?”
“Thế tử phu nhân?” Nhìn rõ mặt nàng, tên hộ vệ ngạc nhiên thốt lên.
Cố Tích Âm hừ lạnh một tiếng, không nói hai lời, xoay người đi ngược trở vào.
Dù nói thế nào nàng cũng là Thế tử phu nhân, cho dù đối phương có nghi ngờ cũng không dám hỏi nhiều.
Nhưng Cố Tích Âm đã quá chủ quan.
Bởi vì thủ lĩnh hộ vệ này không phải ai khác, chính là A Cửu, tâm phúc bên cạnh Bùi Sâm.
Sau giây phút kinh ngạc, A Cửu rất nhanh đã hoàn hồn, bước nhanh đuổi theo, chắn ngang đường Cố Tích Âm: “Mong Thế tử phu nhân đừng làm khó thuộc hạ, mời người theo thuộc hạ đến gặp Thế tử.”
Cố Tích Âm: “…”
Đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của đối phương, nàng có chút bực bội: “Thế tử đang bị thương, sao có thể quấy rầy chàng nghỉ ngơi? Có chuyện gì ngày mai ta sẽ tự mình nói với chàng.”
A Cửu nhíu mày: “Giờ này Thế tử cũng dậy rồi, không tính là quấy rầy.”
Cố Tích Âm: “…”
Bùi Sâm dậy sớm thế làm gì?
Phải rồi, Bùi Sâm là Hình bộ Thị lang, đương nhiên là phải đi thượng triều.
A Cửu cũng chẳng nể nang gì Cố Tích Âm, ép buộc đưa nàng đến Thanh Tùng viện của Bùi Sâm.
A Cửu nói không sai, lúc này Bùi Sâm đã dậy.
Cho dù trên đầu còn thương tích, hắn cũng không muốn vì chút chuyện cỏn con này mà xin nghỉ.
Khi Cố Tích Âm bị “mời” vào phòng, Bùi Sâm đã rửa mặt xong xuôi, từ nội thất bước ra. Trên trán hắn còn quấn một vòng băng gạc, khuôn mặt tuấn tú hơi tái nhợt nhưng đôi mắt đen vẫn sáng ngời, tinh thần nhìn cũng không tệ lắm. Có thể thấy vết thương trên trán không ảnh hưởng gì nhiều đến hắn.
Ánh mắt hắn lạnh như băng tuyết quét qua Cố Tích Âm, thấy nàng lại giả dạng gã sai vặt thì khựng lại một chút, rồi nhìn sang A Cửu.
Không cần hắn hỏi, A Cửu lập tức bẩm báo: “Thế tử phu nhân vừa rồi giả danh người của Quách di nương, đeo tay nải, nói là muốn đến Quách gia đưa thuốc cho mẫu thân Quách di nương.”
Nghe vậy, ánh mắt Bùi Sâm đầy vẻ suy tư nhìn lướt qua tay nải trên vai Cố Tích Âm.
Sau đó, hắn chỉnh lại ống tay áo, ngồi xuống giường nệm: “Phu nhân thân thiết với Quách di nương từ bao giờ thế? Lại còn đích thân làm gã sai vặt chạy chân cho bà ta?”
Mặt Cố Tích Âm nóng bừng.
Bị vạch trần lời nói dối ngay trước mặt luôn khiến người ta cảm thấy xấu hổ.
Nhưng mà, là nàng ảo giác sao?