“Ưm!” Cố Tích Âm cảm thấy trên người như bị vật nặng đè nén, khó chịu bức bối đến mức sắp không thở nổi.
Cố gắng mở mắt, lại chỉ thấy cái đầu đen kịt, một nam nhân đang đè lên người nàng.
Cảnh tượng này mang lại cú sốc quá lớn cho Cố Tích Âm.
"A!" Nàng sợ hãi đến mức hét lên thất thanh.
Không kịp nghĩ nhiều, tay vớ bừa được một thứ gì đó, lập tức dùng sức đập thẳng vào đầu đối phương.
Tức thì, mùi máu tanh khuếch tán trong không khí.
Người nọ vốn im lặng, giờ lại khẽ rên lên một tiếng, chợt mở bừng mắt, nghiến răng nghiến lợi: "Cố thị!"
Cố Tích Âm ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen như mực nhưng lạnh đến thấu xương của hắn.
Lòng nàng run lên, theo bản năng giơ tay, muốn giáng thêm một đòn nữa vào đầu nam nhân.
Đã làm thì làm cho trót!
Dù sao cũng đã lỡ tay đánh rồi.
Hơn nữa, cái tên này đột nhiên xuất hiện trong nhà nàng, chắc chắn là kẻ háo sắc!
Nhưng vật trong tay còn chưa kịp chạm vào thì người kia đột nhiên nhắm nghiền hai mắt, đổ ập sang một bên.
Nhìn kẻ đang nằm im lìm bên cạnh, Cố Tích Âm nuốt nước bọt, cuối cùng run rẩy vươn tay, xem thử hơi thở của hắn.
Vừa nãy dùng sức quá mạnh nên đã đăng xuất rồi hả?
Nếu đập chết rồi, vậy có bị xử tội không?
Chắc là không đâu nhỉ? Nàng làm vậy cũng xem như là tự vệ chính đáng mà?
Bị một tên lạ mặt đè lên người, lẽ nào cứ nằm im chờ bị đối phương làm nhục sao?
"Đã xảy ra chuyện gì vậy, Thế tử phu nhân?"
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy mạnh, có người xông vào.
Cố Tích Âm giật mình, vội vàng vứt hung khí trong tay đi.
Vừa quay đầu lại, đã chạm phải ánh mắt của đối phương.
Cả hai đều sững sờ.
Nàng lấy lại tinh thần, nhìn trang phục của người kia, mở to hai mắt: "Sao lại ăn mặc như thế này? Đứng đó diễn kịch đấy à?"
Thế nhưng thiếu nữ nhìn nàng một cách kỳ lạ nhưng khi thấy người nằm trên giường, đầu và mặt đầy máu, lập tức sợ hãi hét lên: "Người đâu! Thế tử bị thương rồi!"
Tiếng la cực lớn khiến ai cũng phải giật mình.
Cố Tích Âm còn chưa kịp phản ứng thì đã có một đám người ùa vào trong phòng, nhìn thấy nam nhân đang ngất xỉu, ai nấy cũng đều hoảng loạn.
"Mau, mau đi mời đại phu!"
"Thông báo cho Quốc công phu nhân ngay!"
Bảy mồm tám lưỡi, ai cũng nói một câu.
Nhưng lúc này Cố Tích Âm đã không còn nghe thấy nữa.
Bởi vì trong đầu đang tràn vào vô số ký ức xa lạ.