Từ thị nói một câu, Tôn ma ma đáp “Vâng” một tiếng. Đợi Từ thị nói xong, Tôn ma ma lại đề nghị: “Số vải vóc trong kho mà phu nhân vừa nói, tuy rằng đều là đồ tốt nhưng nếu phu nhân đã nói hoa văn trên đó giờ đã lỗi thời, sang năm e là càng lỗi thời hơn, chi bằng lấy ra may cho các đại nha đầu trong phòng các vị chủ tử và đám gã sai vặt bên cạnh các vị công tử mặc. Nếu không cứ cất mãi, e là sẽ bị mốc, đến lúc đó muốn mặc cũng không được.”
Tục ngữ nói, “trước kính y phục sau kính người”, đại nha đầu và gã sai vặt bên cạnh ăn mặc chỉnh tề, người ngoài nhìn vào, mặt mũi chủ tử cũng sẽ sáng sủa hơn.
Từ thị nghĩ ngợi một hồi, thấy cũng có lý bèn gật đầu đồng ý.
Lúc này Tiết Thanh Ninh chợt nhớ tới một chuyện, liền đặt chiếc thìa sứ trắng trong tay xuống, nói với Từ thị: “Nương, vị Lâm thiếu gia kia, nương cũng may cho hắn hai bộ áo đông đi.”
Nghe vậy, Từ thị kinh ngạc quay đầu nhìn nàng.
Đây cũng không phải lần đầu. Mỗi khi phân phát các loại phần lệ cho các vị thiếu gia trong phủ, Tiết Thanh Ninh luôn nhắc nhở bà đừng quên vị Lâm thiếu gia kia. Nhưng kỳ thực Từ thị cảm thấy bà vốn không cần quản vị Lâm thiếu gia kia, dù sao đó cũng chỉ là đệ đệ của một thϊếp thất của tam phòng.
Đệ đệ của thϊếp thất cùng ở trong phủ vốn đã là chuyện chưa từng có, nhưng ai bảo vị tiểu thúc của bà lại cực kỳ sủng ái vị thϊếp thất kia chứ? Xem lời nàng ta nói ra như thánh chỉ, không gì không theo. Vị đệ muội của Từ thị lại sợ phu quân nên mới để chuyện như vậy xảy ra.
Hiện tại Tiết Thanh Ninh hiển nhiên cũng đối xử khác biệt với vị Lâm thiếu gia kia. Vị Lâm thiếu gia kia quả thực có dung mạo tuấn tú...
Từ thị không khỏi lo lắng, ánh mắt lặng lẽ đánh giá Tiết Thanh Ninh.
Vẻ mặt nàng trông rất đàng hoàng, không có chút e lệ nào của thiếu nữ, có thể thấy khi nói lời này trong lòng nàng không hề có chút ý nghĩ nào. Hơn nữa, nàng mới tám tuổi, biết cái gì chứ?
Từ thị yên tâm, nhưng không khỏi vẫn thấy tò mò, bèn hỏi: “Sao con cứ nhớ mãi vị Lâm thiếu gia kia thế, chuyện gì cũng không quên nhắc ta đừng quên phần của hắn?”
Tiết Thanh Ninh thầm nghĩ, sao có thể không nhớ mãi chứ? Lâm Tinh Thừa chính là nam chính trong quyển sách này, sau này sẽ làm hoàng đế.
Nàng nhớ trong nguyên tác, đại phòng bọn họ và Lâm Tinh Thừa vốn có chút hiềm khích nhưng vì Lâm Tinh Thừa quá mức sủng ái đường tỷ Tiết Thanh Toàn của nàng, lại cảm thấy có lỗi với Tiết Thanh Toàn nên cuối cùng cũng không so đo với đại phòng bọn họ, ngược lại còn để đại phòng bọn họ cùng Tiết Thanh Toàn “một người đắc đạo, gà chó lên trời”, thăng quan tiến chức.
Nhưng dù biết rõ cuối cùng đại phòng bọn họ sẽ có kết cục tốt đẹp, nhưng hiện tại đối xử tốt với vị hoàng đế tương lai này trước, chắc chắn cũng không sai.