Vào đến bồn tắm, chàng liền cởi bỏ bộ y phục nhiễm đầy mùi rượu.
Tửu lượng của Kê Yển rất tốt, vừa rồi đã uống hết một vò rượu lớn, thì chàng vẫn có thể duy trì được thanh tỉnh.
Chàng vừa cởϊ áσ ngoài đặt lên bức bình phòng, thì chợt có một hương thơm chợt thổi qua, là hương thơm khiến người ta sinh ra ảo giác thoang thoảng quẩn quanh đây.
Kê Yển liền dừng lại, lấy y phục ở trên tay thu về đặt dưới cánh mũi, khẽ ngửi mùi hương bên trên y phục.
Năm giác quan của Kê Yển vẫn luôn nhạy bén hơn người thường, sau khi cẩn thận phân biệt, chàng liền có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng đấy lẫn trong mùi rượu nồng nặc.
Đó là hương thơm trên người Thích thị.
Có lẽ là đã bị vương lên người khi ở trên xe ngựa.
Cho dù đó là cảm giác mềm mại trên cánh tay của vòng eo mà chàng vừa chạm vào, thì những xúc cảm đó Kê Yển đều đã từng chân thật cảm nhận qua trước đây.
Thích thị đích thực là một mỹ nhân, Kê Yển biết rõ điều này
Nhưng suốt sáu tháng qua, chàng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó. Hôm nay vô tình chạm vào nơi tư mật của nữ nhân này, lại còn có men say trong người, cơ thể nhanh chóng trở nên khô nóng hơn bình thường.
Bây giờ trời càng lúc càng tối, dưới thân lại chịu đựng sự kí©h thí©ɧ.
Chàng chỉ biết tự chế giễu chính mình.
Kê Yển cùng lắm chỉ vừa mới hai mươi mấy tuổi, cũng không phải là người thanh tâm quả dục, làm sao có thể không nghĩ tới nữ nhân.
Chỉ là chàng không ngờ, lần này kích động, lại là vì Thích thị...
Kê Yển nhanh chóng tắm rửa hết đến nửa canh giờ, nhiều hơn bình thường hai khắc.
Trở về đến tư phòng, chàng liền nhạy bén nhận ra xung quanh có một luồng khí tức xa lạ, ánh mắt Kê Yển nhanh chóng thay đổi, trong giây lát trở nên cảnh giác.
Nhưng khi nhìn thấy người đang ngồi trên giường mình, dựa vào giường ngủ gật, trong nháy mắt liền kinh ngạc không thôi, ngay sau đó liền phản ứng lại.
Người này chắc chắn là do Lạc quản sự đưa vào.
Kê Yển cắn chặt hàm, quay đầu nhìn về phía tây uyển. Quả nhiên, quả nhiên là trong bóng tối thấy được tỳ nữ thân cận bên người của Thích thị.
Tỳ nữ trung thành nhất của tây sương phòng. Làm sao có thể để chủ tử đang say rượu của mình lang thang bên ngoài?
Kê Yển thu hồi ánh mắt, bước vào trong phòng, cửa phòng rộng mở.
Chàng sải bước đến bên giường, cũng đã có thể nhìn rõ bộ dáng của Thích, nàng đã tẩy trần sạch sẽ. Cahu ngọc cũng đã lấy xuống hết, hai vấn tóc lớn bên thái dương cũng được xõa xuống, để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, còn nhỏ hơn cả bàn tay lớn của chàng.
Y phục trên người cũng đã đổi thành bộ xiêm y lúc nghỉ ngơi màu cánh sen, khiến làn da của nàng càng thêm trắng nõn.
Trên mặt nàng phủ bóng của hàng mi dày, đôi mắt hơi cụp xuống, còn có bờ môi hồng hào.
Kê Yển từ lâu đã không màng tới sắc dục, nhưng bây giờ những ý nghĩ xuân sắc ấy lại dần thức giấc.
Bóng tối bao trùm nơi này, Thích Oánh Tuyết đang mơ màng say ngủ dường như nàng còn chưa nhận ra điều gì. Nàng khẽ mở mắt ra thì đã nhìn thấy một thân còn nhiễm hơi nước của Kê Yển, nàng không biết liệu đó có phải là ảo ảnh hay không, nhưng lại cảm thấy khóe mắt chàng hơi đỏ, cả người chàng cũng trông có chút khác biệt với thường ngày.
Có vẻ...mang theo nhiều hơn vài phần dã tính?
Sau khi nhìn thoáng qua, nàng liền dụi dụi mắt, thanh âm mang theo vẻ mơ màng ngái ngủ: “Ngươi về rồi.”
Hình như vẫn chưa tỉnh rượu.
"Ai cho ngươi vào đây?" vẻ mặt Kê Yển nghiêm nghị, giọng nói trầm thấp, biết rõ vẫn cố hỏi.
"Lạc quản sự." nàng trả lời.
Kê Yển nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ ngày mai nhất định phải khấu trừ tiền lương hàng tháng của Lạc quản sự, nếu không ông ta sẽ không biết ai mới là chủ nhân của mình.
“Cái này.” nàng buông vật trong tay ra và giơ nó lên.
Vừa rồi sự chú ý của chàng đều tập trung vào Thích thị, nên không để ý đến vật nàng đang ôm trong tay.
Thoạt nhìn thì hóa ra đó không phải là vật mà nàng đã mang đến cho chàng trước khi đi dự yến tiệc ngày hôm nay.
…
Hôm nay sau khi bị Kê Yển cự tuyệt, Thích thị liền trở về, chàng đã cảm thấy Thích thị không thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
Quả nhiên.
Oánh Tuyết thấy chàng không đáp lời, nàng đỡ giường đứng dậy, đặt vật nhỏ được gói cẩn thận gọn gàng lên giường rồi nói: “Ta để thắt lưng ở đây, xong rồi liền trở về.”
Vừa nói xong liền nhấc bước đi ngang qua chàng, cơ thể nàng cũng đã không còn loạng choạng nữa.
Kê Yển liếc nhìn thắt lưng, không khỏi xoa xoa trán.
Chàng thầm tự thuyết phục chính mình nên nhận lấy, nếu không Thích thị sẽ lại nghĩ ra cách khác để mang nó đến đây.
Thở dài một hơi, liền xoay người đi đến cửa, nhìn Thích thị chậm rãi đi về phía hành lang, bước chân khá vững vàng.
Khi nhìn thấy nha hoàn ở tây phòng đi tới trước mặt Thích thị đỡ lấy nàng, Kê Yển mới đóng cửa lại.
Đi đến bên giường, chàng cầm bao đồ lên mang đến bên tủ, mở tủ rồi cẩn thận cất vào trong.
Sau khi cho đồ vào, Kê Yển vô tình nhìn thấy một hộp phù dung cao được đặt bên trong.
Chỉ là liếc nhìn nó một cái, liền khép lại cửa tủ.
Cũng không biết lý do là gì, ngay từ đầu hai người bọn họ đã định sẵn trong ba năm này sẽ không quấy rầy đối phương, nhưng hiện tại lại liên tục dính đến nhau?
*
La nhân nhìn về phía phòng chính, nhỏ giọng nói: "Cô nương, cửa đóng rồi."
Nghe vậy, Oánh Tuyết liền đứng thẳng người lên, không tiếp tục dựa vào La Nhân nữa.
Nàng vừa rồi mới uống một bát canh giải rượu, sau khi tắm xong, gần như đã tỉnh táo hoàn toàn.
Nghĩ đến món lễ vật bị cự tuyệt trước khi đi dự tiệc tối nay, nàng liền lấy cớ say rượu để gửi lại cho chàng, nếu chàng không nhận thì nàng sẽ ăn vạ không đi..
Lễ vật mà Oánh Tuyết nhất quyết muốn tặng, đương nhiên không muốn nó mục nát trong tay mình.
Thấy xung quanh không có ai, La Nhân thấp giọng hỏi: "Tại sao cô nương phải làm như vậy? Lang chủ đã không quan tâm đến cô nương, cô nương cũng không cần phải đuổi theo ngài ấy."
Thích Oánh Tuyết mỉm cười, không đáp.
Lúc trước nàng đã hạ quyết tâm, nhất định sẽ không dễ thay đổi.
Nếu khoảng thời gian một năm trong cuốn truyện kia trôi qua, Thích gia vẫn bình yên vô sự, đối với tảng đá cứng nhắc Kê Yển mà nàng vẫn chưa bào mòn được, thì nàng sẽ buông bỏ
Không cần phải đợi ba năm, chỉ cần đảm bảo Kê Yển thật sự không có ý định gây phiền toái cho Thích gia, nàng liền tự mình trở về An Châu.
Rốt cuộc, ba năm thực sự là quá dài.
Nếu Kê Yển vô tình, thì nàng cũng không muốn lãng phí ba năm thanh xuân ở hậu trạch này.
Còn nếu như Kê Yển có ý với nàng, thì gả cho chàng cũng không sao, tiền đồ như gấm, con đường làm quan sau này của gia tộc cũng vô cùng tốt, xem như là nàng báo đáp cho phụ thân mười mấy năm qua yêu thương che chở nàng, để ông ấy có thể cùng nàng hưởng vinh hoa phú quý, cũng không thể xem là thiệt thòi.
Trải qua một đêm không mộng mị, nhưng hôm qua Kê Yển lại uống hơi nhiều rượu, có chút say, vừa tỉnh dậy vẫn còn hơi đau đầu.
Chàng ngồi ở mép giường, xoay xoay cổ cử động một lát, phải ngồi đợi một lúc mới đứng dậy mặc y phục.
Cửa phòng mở ra, có hai gia nhân bưng canh giải rượu và nước rửa mặt vào phòng, sau đó liền lui ra ngoài.
Kê Yển súc miệng, dùng dao cạo sạch râu, vốc nước rửa mặt, tùy ý lấy khăn lau qua mặt mũi, sau đó mới đi đến bàn bưng canh giải rượu lên.
Món canh giải rượu này không ngon, nên vừa bưng lên, chàng đã một hơi uống cạn
Đặt chén xuống, liền cầm bội đao và roi ngựa ra ngoài.
Đi qua đình viện, không khỏi liếc nhìn cánh nhà phía tây phòng.
Hành lang ở tây phòng đã có hai tỳ nữ đang quét tước lau dọn, so với lúc trước nơi này vắng vẻ, thì hiện tại đã có sinh khí hơn rất nhiều.
Chàng thu lại ánh mắt, rảo bước rời đi.
Hồ Ấp đã đợi ở bên ngoài.
Mười ngày Kê Yển mới phải thượng triều một lần, hai ngày trước chàng vừa thượng triều, nên hôm nay không cần đi.
Sau khi hai người ra khỏi nhà, Kê Yển đã đến cấm vệ quân dò hỏi tình hình tuần tra và tra án mấy ngày nay, chàng cũng phải vào cung báo cáo với Thánh nhân về mật thám của Đột Quyết trà trộn vào Lạc Dương.
Chuyện của thích khách Đột Quyết đã trôi qua mười ngày, manh mối thu thập được còn rất ít, thời gian thánh cho Kê Yển chỉ còn hai mươi ngày, chỉ có Kê Yển biết thời gian tra án này gấp gáp thế nào.
Sau khi ra khỏi cổng nội cung, Hồ Ấp liền đến hỏi: “Nhị ca, hôm nay còn cần đến Bác Phường tra án không?”
Hôm qua y dò hỏi thì đã bị chàng cắt ngang, nên cũng không dám chắc.
Kê Yển trầm ngâm một lát: "Buổi tối đi Hoa Lâu."
Sắc mặt Hồ Ấp hơi thay đổi.
Kê Yển: "Hoa lâu cũng là nơi tập hợp các thương nhân khách lữ hành từ khắp nơi, còn có nhiều hoa nương không rõ thân phận, nếu có mật thám giả làm hoa nương, dùng mỹ nhân kế để có thể dụ dỗ các quan gia đại thân, moi được từ chỗ bọn họ những cơ mật, đương nhiên lúc đó việc đột nhập vào cũng cũng không phải là việc gì khó.”
Sau khi ra khỏi cửa cung, hai người họ lại gặp phải xe ngựa của Trịnh quốc công.
Phủ Trịnh quốc công vốn là hoàng thân quốc thích, hôm qua vừa đại hôn, đương nhiên sáng nay đôi phu thê mới cưới phải theo quốc công phu nhân vào cung thỉnh an thái hậu.
Hồ Ấp quan sát, nhỏ giọng nói: “Nhị ca, An Châu Lục thế tử cũng ở trong xe ngựa.”
Kê Yển không để ý tới, vẫn đi về phía xe ngựa. Chàng kéo dây cương đang muốn lên ngựa, thì phía sau bỗng truyền tới tiếng gọi của một nam tử: “Kê huynh xin dừng bước.”
Đôi mắt Kê Yển hơi tối lại, nhưng chỉ một lát liền trở lại bình thường, quay đầu nhìn về phía Lục thế tử.
Thi lễ: "Lục thế tử."
Lục Cảnh Đình nói với người bên cạnh vài câu, sau đó đi tới dừng lại cách chàng vài bước: "Đã lâu không gặp, Kê huynh, huynh vẫn khỏe chứ?"
Trước đây khi nhìn thấy bằng hữu, trên mặt đều tràn đầy vui mừng, nhưng bây giờ trên mặt Lục Cảnh Đình lại không có ý cười nào, bên trong đáy mắt hắn còn ẩn chứa cảm xúc khác thường.
.
Kê Yển đã tra án nhiều năm, chàng làm sao có thể không cảm nhận được.
Đáp lời: "Đa tạ Lục thế tử quan tâm. Mọi chuyện đều ổn."
Lục thế Tử bỗng nhiên cười: “Hôm qua ta vốn muốn cùng Kê huynh hàn huyên mấy câu, nhưng chưa tìm được cơ hội, tình cờ gặp được Kê nương tử ở hậu viện, nhớ lại chuyện cũ nên đã cùng nhau nói vài ba câu. Hy vọng không làm Kê huynh để ý.”
Kê Yển siết chặt bội đao trên tay thêm một chút, nét mặt khẽ thay đổi.
Rõ ràng là Lục Cảnh Đình đang khıêυ khí©h.
Tối hôm qua Thích thị đã sớm giải thích là vì sợ Kê Yển hiểu lầm, nếu biết sáng nay có kẻ rắp tâm muốn châm ngòi ly gian, cũng không biết nàng sẽ tức giận đến mức nào, còn không biết phải làm sao giải thích với chàng.
Trong lúc nhất thời, Kê Yển cảm thấy có chút chờ mong.
Vẻ mặt chàng bình tĩnh nói: “Tối hôm qua ta trở về, Bồng Bồng đã kể cho ta nghe chuyện gặp mặt Lục thế tử.”
Đây hẳn là tên lúc nhỏ của Thích thị. Nàng đã từng tự xưng như vậy khi ngã bệnh, nên chắc chắn là đúng.
Sắc mặt Lục Cảnh Đình có chút cứng ngắc.
“Ta đang vội tra án, nếu không sẽ cùng Lục thế tử ôn lại chuyện xưa” Nói xong, chàng chắp tay hành lễ, rồi cầm dây cương, lên ngựa phóng đi.
Khi ở An Châu, Kê Yển đã cứu Lục Cảnh Đình một lần, từ đó hắn liền đi theo chàng đòi chỉ giáo kiếm thuật. Khi đấy, Kê Yển nghĩ trong lòng vốn là bằng hữu với nhau nên cũng không nề hà chuyện gì, hơn nữa cũng không cảm thấy là chuyện gì to tát.
Nhưng hôm nay, hắn lại ở trước mặt trượng phu người khác bày trò ly gián, gây ra hiểu lầm, điều này thật khiến chàng càng xem thường tên nam nhân này.