Chương 20.1

Lúc Thích Oánh Tuyết nửa tỉnh nửa mơ, nàng có cảm giác như mình đang dựa vào một vách tường nóng hổi,

nhưng chỉ trong chốc lát, nàng đã bị vách tường này đẩy ra ngoài.

Vách tường mà cũng sẽ đẩy người được sao?

Nàng mơ màng mở mắt ra, nhưng mọi thứ trước mắt đều hoàn toàn tối đen, Oánh Tuyết không biết mình đang ở đâu, trong lòng đột ngột lo sơ: “Vυ" nuôi, người có ở đó không?”

Tiếng gọi nhẹ nhàng tràn đầy vẻ bất lực.

Kê Yển mím môi, nhất thời không thể mở miệng

Tầm nhìn của nàng nàng dần dần thích ứng với bóng tối, trước mắt nàng hiện lên một bóng người mơ hồ: “Là vυ" nuôi sao?”

Giọng nói có chút gấp gáp, mang theo sự lạc lõng như lạc vào nơi xa lạ.

Kê Yển thấy nàng gần như sắp khóc, trong lòng thầm nghĩ: Cũng không phải chuyện gì to tát, mà nàng lại thành bộ dạng bị chàng ức hϊếp thế này.

"Là ta."

Một giọng nói trầm thấp của nam nhân rơi vào tai Thích Oánh Tuyết, trên mặt nàng liền hiện lên vẻ kinh ngạc, phải mất một lúc lâu nàng mới nhận ra người trước mặt không phải là vυ" nuôi mà là Kê Yển.

Tuy đã biết đó là Kê Yển nhưng dù sao chàng cũng là người quen thuộc, nên trong lòng nàng cũng yên tâm hơn nhiều.

"Tại sao chàng lại ở đây?"

Kê Yển:......

Chàng im lặng, không muốn cùng con ma men này giải thích nhiều làm gì.

Thích Oánh Tuyết cảm thấy mình đã tỉnh táo nhưng đầu óc vẫn còn chút choáng váng.

Hồi lâu không nghe thấy câu trả lời, nàng chợt nhớ ra mình vừa từ hỷ yến trở về, đang trên đường trở về Kê phủ từ phủ Trịnh quốc công.

Nàng thầm buồn bực trong lòng vì rượu hoa quả này sao lại phản tác chậm như vậy, bình thường nàng phải uống đến ba chén rượu mới có thể thành bộ dạng này, nên vừa nãy nàng chỉ uống hai chén để có thể duy trì được thanh tỉnh.

Vừa rồi hình như nàng còn ngơ ngác nói linh tinh điều gì đó giống như mê sảng, lại còn làm một vài chuyện mà trong nhất thời không thể nhớ ra được, chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Ta say đến đầu óc mụ mị, ngươi đừng so đo với ta làm gì."

Thì ra nàng còn biết chính mình khi say không an phận, nhưng mà cũng không đến mức qua hồ đồ, còn biết bảo chàng đừng so đo với mình.

Kê Yển liếc nhìn nàng một cái.

Chàng không phải xuất thân thế gia vọng tộc, nên cũng không thích mấy quy củ của những nhà quyền quý, so với xưng hô thϊếp thân, lang chủ phô trương thì cách gọi ta, ngươi này dễ nghe hơn nhiều.

Xe ngựa dần dần chậm lại, một lúc sau thì tiếng Hồ Ấp truyền đến từ ngoài xe: “Nhị ca, chúng ta đến rồi.”

Kê Yển xuống xe trước, đi về xe phía sau đỡ mẫu thân ra ngoài.

Kê lão phu nhân cũng có uống vài chén rượu hoa quả ở trong bữa tiệc, dọc đường đi bà cũng cảm thấy đầu óc choáng váng.

Sau khi xuống xe, bà mơ màng không thể giữ nổi tỉnh táo.

Sau khi Kê Yển đỡ mẫu thân xuống, chàng phân phó cho Cố Ảo và các tỳ nữ đỡ bà trở về hậu viện, cẩn thân chăm sóc.

"A Nguyên, buổi tối muội hãy ở lại trong phòng của mẫu thân, để chăm sóc bà ấy."

Kê Nguyên ngoan ngoãn gật đầu, đáp lại: "Nhị ca yên tâm, muội sẽ chăm sóc tốt cho mẫu thân."

Sau khi nhìn mẫu thân và muội muội hồi phủ, Kê Yển quay lại nhìn xe ngựa phía trước.

"Này này, cô nương, cẩn thận phía trước." La Nhân giúp chủ tử xuống xe, bởi vì bước chân của Thích Oánh Tuyết không vững nên đỡ xuống có chút khó khăn, nàng cũng không nhấc nổi mắt mà phải dựa hết vào người La Nhân.

Nhìn xung quanh, dường như đều là nam hầu, chỉ có lão phu nhân là mang theo mấy tì nữ.

Không có ai giúp đỡ nên La Nhân phải cẩn thận hơn một chút, để tránh làm cho chủ tử bị ngã.

"Tại sao xe ngựa lại rung lắc như vậy?" Thích Oánh Tuyến khó hiểu lẩm bẩm nói .

La Nhân:......

Không phải cỗ xe đang rung lắc, mà là do cô nương tự mình không đứng vững được nên mới vậy.

Thích Oánh Tuyết cúi đầu nhìn chiếc ghế nhỏ dưới xe ngựa, nhưng nó lại cứ xuất hiện thành hai ba cái ghế hỗn loạn chồng lên nhau, trong lúc nhất thời nàng không dám bước chân xuống.

Nàng còn đang chưa nghĩ ra cách xuống như thế nào, thì một tiếng "Để ta" vang lên, La Nhân bên cạnh nàng liền buông lỏng tay. Oánh Tuyết còn chưa kịp phản ứng, đã bị người ta ôm lấy vòng eo, cả thân thể được nhấc bổng lên không trung, chỉ trong ba bước chân thì nàng đã được bế đặt xuống mặt đất.

Môi nhỏ khẽ nhếch, Thích Oánh Tuyết chỉ biết mở to mắt nhìn, tựa hồ nàng còn chưa nhận ra vừa xảy ra chuyện gì.

Một lúc lâu sau nàng mới ngẩn ngơ nhìn về phía Kê Yển, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, chỗ trên eo vừa bị chàng chạm vào cũng nóng bừng.

Ánh nến bên ngoài cửa lớn của phủ đệ trở nên sáng hơn rất nhiều, Kê Yển có thể thấy rõ Thích thị bây giờ trông như thế nào. Mái tóc đen, hai má trắng ửng hồng vì say, đôi mắt đen sáng ánh nước mang theo vẻ mờ mịt, như có vẻ nàng không biệt sự tình gì đang diễn ra

.

Chàng khẽ hạ ánh mắt đến vòng eo nhỏ kia.

Y phục trên người nàng không để lộ ra eo, nhưng vừa rồi chàng mới chạm đến chỗ đó, vòng eo nhỏ đến mức Kê Yển còn tưởng hai tay mình có thể chắp lại với nhau. Tuy mỏng như vậy nhưng không hề làm cộm tay, ngược lại còn mềm mại như là không xương.

Tựa hồ so với trong trí nhớ của chàng, thì eo nàng còn nhỏ hơn lúc trước.

Ánh mắt Kê Yển có chút tối lại, rồi ngay sau đó chàng liền sau cửa đi nhanh về phía cửa phủ.

Hành động bất thường của Kê Yển, khiến Hồ Ấp và La Nhân đừng bên vô cùng khó hiểu.

Hồ Ấp vội vàng tỉnh táo lại, nhanh chân đuổi theo đuổi theo.

Sau khi vào đến trong phủ, y nghe thấy nhị ca ở trước mặt đang phân phó tỳ nữ ở tiền viện đỡ đại nương tử hồi phủ, hành động này càng khiến y tròn mắt kinh ngạc.

Sau khi đuổi kịp nhị ca, y liền thấp giọng nói: “Nhị ca, huynh vậy mà không có phản ứng gì với chuyện Thích thị và Lục thế tử gặp nhau sao?!

Kê Yển hơi dừng một chút: "Hỷ yến hôm nay, Lục thế tử là biểu ca của tân lang, đương nhiên cũng phải đến, chỉ là gặp mặt." Chàng đưa lưỡi chạm chạm lên hàm trên, nghĩ tới một khả năng khác, trầm giọng nói: “Cũng chưa chắc là Thích thị muốn.”

Sau đó, Kê Yển liền nhấc chân bỏ đi.

Hồ Ấp sửng sốt một chút, nhìn bóng dáng rời đi của nhị ca, nhanh chóng đuổi theo: “Ý của nhị ca là do Lục thế tử kia không kìm nén được trước ư?”

Kê Yển thấp giọng "Ừm" một tiếng.

Thực ra Thích thị không nhất thiết phải ở phủ của quan lớn cố tình gặp mặt Lục thế tử để làm gì, có thể còn khiến bản thân nàng liên lụy đến những điều tiếng không hay.

Kê Yển trở lại Hạc viện, hạ nhân đã sớm chuẩn bị canh nóng giải rượu.