Cơn giận của Ninh Kiều Kiều tan biến sạch. Nàng liếc nhìn Ly Uyên một cái, rốt cuộc nhịn không được mà khẽ bật cười.
“Được rồi, vậy lần này không so đo nữa.”
Ly Uyên mỉm cười nhìn nàng uống cạn, khẽ lắc đầu nói: “Đó mới chỉ là việc thứ nhất.”
Thấy Ninh Kiều Kiều ngạc nhiên, chàng mím môi, nở nụ cười nhạt: “Việc thứ hai, là rửa oan.”
“Rửa oan?” Ninh Kiều Kiều bị chàng kéo ngồi xuống bàn tử tinh, ngạc nhiên hỏi lại, “Ai to gan bằng trời, dám vu oan Đế Quân Cửu Trùng Thiên?”
“Kẻ to gan ấy, xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”
Ly Uyên ngồi đối diện, kéo tay nàng qua, chỉ trong thoáng chốc, một chiếc hộp gỗ nhỏ đã nằm gọn trong lòng bàn tay nàng.
Ninh Kiều Kiều còn chưa kịp phản ứng, hộp đã tự mở ra, lộ ra một viên linh đan cỡ hạt sen bồ đề.
Toàn thân đan dược đen tím, bóng loáng như ngọc, ánh lên từng tia kim quang — dù đặt giữa Thiên Cung nơi bảo vật đầy dẫy, thì vật này cũng là tuyệt phẩm hiếm có.
“Là cho ta?”
“Tự nhiên là cho nàng.” Ly Uyên nói, “Là linh đan kéo dài thọ mệnh, ngoài nàng ra, còn có thể cho ai?”
Sắc hồng thoáng phủ lên gò má Ninh Kiều Kiều, “Người lại chê cười đạo hạnh của ta rồi.”
“Không phải.” Ly Uyên nhìn nàng, rũ mi che đi tia u tối nơi mắt, “Kiều Kiều… chỉ mong nàng có thể cùng ta, dài lâu muôn thuở.”
Dùng nàng để dưỡng hồn Ngu Ương — là thật.
Muốn nàng sống thật lâu — cũng là thật.
Một câu nhẹ tựa thở than, sâu như lời thầm thì, đến chính người nói cũng nguyện để nó tan trong gió.
Ninh Kiều Kiều không nghe rõ lời cuối cùng của Ly Uyên, nhưng cũng biết đan dược quý giá này là chàng vì nàng mà luyện. Nàng đưa tay gãi gãi mặt, cảm thấy hai má nóng bừng.
Quả thật, bản thân đã trách lầm người.
“Là lỗi của ta.” Lời nhận lỗi lần này xuất phát từ chân tâm, “Đã hiểu lầm người rồi.”
Ly Uyên nhướn mày, khóe môi cong lên thành nụ cười nhẹ, bàn tay chìa ra: “Rượu của ta.”
Ninh Kiều Kiều khẽ ho một tiếng: “Uống hết rồi.”
“Uống hết rồi?” Ly Uyên vươn tay xoa rối mái tóc nàng, “Xem ra Tiểu Hoa Tiên của ta chẳng những gan to bằng trời, mà còn là một tên trộm rượu.”
Ninh Kiều Kiều phản bác: “Ta không phải trộm rượu, rượu ấy vốn là ta tự tay ủ!”
Ly Uyên nghiêng mắt nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch, một tay chống lên bàn, tựa cằm vào:
“Không biết là ai lôi lão Duyên Khâu đi uống rượu giải sầu, lại còn chọn đúng khúc sông Nguyệt Lạc —”
“Ta nào có uống rượu giải sầu!” Ninh Kiều Kiều lập tức sửa lời, “Là tiểu tiên Duyên Khâu kéo ta đi ngắm cảnh, ta mới đi!”