Tựa như lúc này đây, lúc đến tìm nàng, trong tay còn cẩn thận mang theo linh đan được luyện chế riêng cho nàng. Vậy mà nàng lại…
Ly Uyên khẽ nhếch môi, nơi khóe miệng hiện lên một nét cười giễu cợt, bàn tay cầm hộp gỗ siết chặt, nhưng cuối cùng chẳng bước thêm nửa bước, chỉ đứng yên nơi đó.
“Kiều Kiều.”
Hai tiếng đơn giản, rơi vào tai Ninh Kiều Kiều lại khiến toàn thân run rẩy, bất giác bật dậy, trong tay lúng túng, làm hết thảy vật dụng đều rơi xuống đất.
Vũ Lê ánh mắt tối đi, nhưng chẳng nói gì, chỉ vỗ vỗ tay rồi đứng dậy.
“Thật là quý nhân hiếm gặp.”
Ninh Kiều Kiều nhạy bén nhận ra trong giọng điệu của Vũ Lê ẩn chứa ý trào phúng sâu sắc, dù chẳng rõ nguyên do, nhưng sợ hai người xảy ra tranh chấp, bèn vội vã tiến lên một bước.
“Sao lại đến đây?” Ninh Kiều Kiều bước về phía Ly Uyên, môi hé nụ cười hơi gượng, “Là Nhân Duyên tiên quân bảo đến tìm ta?”
“Ừm.”
Ly Uyên liếc mắt nhìn Vũ Lê, vừa vặn đối diện với nụ cười khıêυ khí©h của kẻ kia, lười so đo, liền thu mắt lại nhìn sang Ninh Kiều Kiều.
“Không vui à?”
“Hử?” Ninh Kiều Kiều khẽ “ưm” một tiếng, đã đứng ngay trước mặt Ly Uyên, ánh mắt chạm phải đôi đồng tử thăm thẳm của người nọ, theo bản năng liền lắc đầu, “Không có đâu.”
“Cười gượng đến thế, còn nói là không có?”
Ly Uyên vươn tay khẽ nhéo chóp mũi nàng, vừa buồn cười vừa nhẹ giọng nói: “Đạo hạnh chỉ nhiêu đó, còn muốn che giấu trước mặt bổn quân?”
Lúc cất lời, hàng mi dài che lấp nửa con ngươi, thanh âm lại dịu dàng như gió xuân, khiến người nghe chẳng khỏi mềm lòng.
Chẳng hề giống một Đế Quân nơi Cửu Trùng Thiên cao vời vợi, mà giống một tình lang nơi chốn hồng trần.
Ninh Kiều Kiều đã quen với dáng vẻ này của Ly Uyên, bản thân Ly Uyên cũng chẳng thấy có gì khác thường.
Chỉ là rơi vào tai người ngoài, lại như sấm sét giữa trời quang, lay động tâm trí.
Đã được đối phương dịu giọng nói chuyện, Ninh Kiều Kiều cũng không tiện nổi giận thêm. Nàng vốn định quay đầu từ biệt bằng hữu mới quen, lại bị Ly Uyên nắm lấy cổ tay.
Chỉ hơi dùng chút lực, đã đem Ninh Kiều Kiều kéo vào lòng.
Giây tiếp theo, hai người đã đứng giữa tầng mây lành.
Ninh Kiều Kiều thoát khỏi cánh tay Ly Uyên, quay đầu nhìn lại, vùng hoang địa rộng lớn giờ chỉ còn bé tí như một chấm nhỏ, tựa con kiến.
Ngay cả nơi ấy còn chẳng thấy rõ, huống chi là người.
“Chỉ muốn nói một lời từ biệt với chàng ấy thôi.” Ninh Kiều Kiều hơi cau mày, cảm thấy không quen, “Đế Quân làm vậy, có phải là quá mức rồi chăng?”
Ly Uyên quay lưng lại, lời ít mà ý nhiều: “Kẻ đó không phải người tốt.”