“Để nàng dùng thân thể của một tinh quái nhân gian, e là sẽ làm nhục nàng.”
Những lời này không biết là nói với ai.
Ly Uyên nói rất chắc chắn, đến nỗi Khàn Thường cũng không thể phân biệt được hắn đang nói thật hay giả.
Hai người kia đối thoại cũng không hề kiêng dè kẻ mới tới. Bắc Phù đứng bên cạnh từ lúc bước vào đã nhịn nửa ngày, cuối cùng nhịn chẳng nổi, lên tiếng: “Nhưng nhìn Tiểu Hoa Tiên kia, hình như cũng rất ưa sạch sẽ.”
Tâm trí nàng không nhanh nhạy như bọn họ, bởi thế chẳng rõ đế quân cùng Khàn Thường định làm gì. Chỉ là vừa thấy hai người, liền nhớ đến bóng dáng lặng lẽ rời đi của Tiểu Hoa Tiên nọ, lại nghe những lời khi nãy, trong lòng chẳng hiểu sao thấy có chút chua xót.
Lời ấy vừa thốt ra, không chỉ Khàn Thường, ngay cả Ly Uyên cũng quay đầu nhìn sang.
Khóe môi Khàn Thường nhếch lên mang ý đùa cợt, còn cố ý phóng mắt ra ngoài cửa: “Để bản tiên xem thử xem hôm nay có phải Bắc Hải chảy ngược, nhật nguyệt cùng soi hay chăng.”
Bắc Phù đỏ bừng mặt: “Ngươi nhìn cái gì!”
“Xem xem hôm nay trời đất đảo điên đến mức nào.”
“Ngươi — con chim ngắn lông này lại nói xằng nói bậy!”
Khàn Thường thu ánh mắt về, trên gương mặt tuấn tú vẫn là nụ cười bất chính chẳng đứng đắn chút nào.
“Sao thế, hiếm có dịp nghe Bắc Hải tiểu công chúa vì kẻ chẳng liên quan mà lên tiếng, chẳng lẽ không cho bản tiên ngạc nhiên một phen?”
Bắc Phù càng thêm đỏ mặt: “Thì, thì sao! Chẳng qua chỉ là lời thật lòng!”
Ly Uyên nghe vậy, chỉ mỉm cười nhàn nhạt, cũng không truy cứu thêm chuyện ấy.
…
Sau đó, khi mọi sự đã xử lý xong xuôi, lại nghe từ Duyên Khâu tiên quân nơi quản hôn phối truyền đến tin rằng Ninh Kiều Kiều đã bị hắn đưa đến vùng hoang dã ngắm dòng Nguyệt Lạc.
Rồi… chính là cảnh tượng trước mắt.
Ly Uyên mím môi, đè nén sát ý, trong lòng lại nổi lên một tia phiền muộn khó tả.
Tựa như thuở xưa, khi còn chưa đăng vị đế quân, từng thân chinh đánh bại đại quân Ma tộc, đích thân dâng lên thanh bản mệnh kiếm của đại tướng địch nhân, cứ ngỡ rằng cuối cùng cũng có thể nhận được lời khen từ phụ quân. Nào ngờ ngay giây kế tiếp, chiến lợi phẩm hắn dâng lên lại bị đối phương tiện tay ném cho hài đồng bên cạnh làm đồ chơi.
Tên thanh kiếm ấy gọi là gì, Ly Uyên đã chẳng còn nhớ. Giờ đây thân là đế quân nơi Cửu Trùng Thiên, muốn thứ gì mà chẳng có?
Thế nhưng nỗi uất hận khắc sâu tận cốt kia, lại vẫn như bóng theo hình, thỉnh thoảng hiện về nhạo báng những tủi nhục ngày trước chẳng dễ gì phai.