Chương 39

Cậu nghiêng mặt, hai tay cầm lấy bình thuốc, làm dáng vẻ như cún con chúc Tết: “Được, cảm ơn phu quân ban thuốc.” Khóe mắt ai đó vẫn còn vương lệ.

Tiêu Tẫn An chẳng buồn quay đầu, rời khỏi phòng.

Bên ngoài, Nhung Nhung vác khăn lên vai, Thành Mỹ bưng nước nóng, ánh trăng lấp loáng rọi vào gian Bắc, chiếu lên người Bạch Chiếu Ảnh vẫn mặc nguyên quần áo, chỉ có tứ chi lộ ra, dấu thuốc chưa khô.

Thành Mỹ hơi cau mày.

Bạch Chiếu Ảnh vừa thoát chết xong bôi nốt đầu gối phải, đau đến nghiến răng: “Mới bôi xong, chưa được rửa, đừng bê thau nước vào, ta muốn uống nước. Làm ơn rót cho ta một ly.”

“…”

*

Sau khi uống nước, giọng cậu đã dịu đi phần nào, Bạch Chiếu Ảnh chẳng căn dặn gì Thành Mỹ và Nhung Nhung, chỉ ôm gối tìm một chỗ có ánh sáng sáng nhất, dặn các nàng thắp thêm vài ngọn đèn rồi ngủ thϊếp đi.

...

Vì sự kiện xảy ra liên tiếp ngày hôm qua, Bạch Chiếu Ảnh không dám chọc vào Tiêu Tẫn An.

Tới khi mặt trời đã lên cao, lúc ấy cậu mới lười nhác tỉnh dậy khỏi chăn, cảm giác đau đớn do thuốc bôi hôm qua đã hoàn toàn biến mất. Cậu lăn một vòng trên giường, uể oải thoải mái.

Mái tóc dài mềm mượt như thác lụa rũ xuống mép giường.

Dưới lớp áo ngủ, những vết bầm tím quanh miệng vết thương đã hoàn toàn tan biến, làn da trắng sữa dưới ánh mặt trời trở nên chói lóa. Cậu không còn để ý đến vết thương gần như đã hồi phục của mình, mà nghiêng tai chăm chú lắng nghe.

Phòng phía nam không có tiếng động nào từ Tiêu Tẫn An.

Cậu ngồi dậy nhìn quanh, qua màn trúc vẫn không thấy bóng dáng Tiêu Tẫn An. Cậu âm thầm thở phào nhẹ nhõm vì Tiêu Tẫn An dường như không có hứng trêu đùa cậu mỗi ngày.

Nếu Tiêu Tẫn An không ở đây, thì có thể lười biếng thêm ngày nữa, sống lại rồi thì phải biết tận hưởng!

Nhung Nhung dậy sớm, nàng đến giúp cậu rửa mặt và mang bữa sáng.

Bánh quế mộc trong vương phủ vẫn còn.

Bạch Chiếu Ảnh ăn một chiếc bánh, uống thêm một bát cháo gạo dẻo, cảm thấy chưa đủ, lại gọi thêm mấy đĩa điểm tâm.

Sau khi sống lại, khẩu vị của cậu tốt hơn hẳn. Nhưng bánh sen thì cậu không thích ăn, thứ này có nhiều lớp vỏ giòn chiên dầu xếp chồng như cánh sen, ăn vài miếng là ngấy.

Dùng bữa xong, đám hầu hạ lần lượt vào dọn bát đĩa.

Bạch Chiếu Ảnh nhìn đĩa bánh sen còn thừa, lên tiếng: “Cứ để đó đi.”

Ngón tay của thị nữ vừa chạm đến đĩa, liền thu tay lại, cúi đầu hành lễ rồi lui ra ngoài.