Chương 29

Trong gian bắc, Bạch Chiếu Ảnh vẫn còn nằm trên giường rêи ɾỉ khe khẽ.

Tiêu Tẫn An càng thấy bực bội, đặt chén trà xuống, giọng điệu đều đều nói với Thành An đang đứng ngoài cửa: “Lấy Cao Dung Tuyết.”

(Cao Dung Tuyết: một loại thuốc giúp tái tạo da và xương, không để lại sẹo, nhưng khi bôi thì rất đau.)

Thành An làm việc không để tâm, nhắc nhở: “Do điện hạ hay bị thương, loại thuốc đó chỉ còn lại nửa lọ thôi. Nếu thương không quá nặng, thuộc hạ lấy loại khác nhé.”

Bên trong phòng lặng thinh, Tiêu Tẫn An không trả lời.

Áp lực từ hắn khiến Thành An như bị bóp nghẹt, cuối cùng đành nhanh chóng rời đi.

*

Kho riêng của viện thế tử khác với kho chung của vương phủ. Vì Hứa trắc phi nắm quyền quản lý kho công, nên có một số đồ sau khi nhập kho chung lại thành bất tiện khi sử dụng. Sau khi lão Vương phi qua đời, Tiêu Tẫn An đã âm thầm xây dựng kho riêng cho mình. Vũ khí, thuốc trị thương, ám khí thường dùng đều được cất giấu ở đó.

Bình thường những việc này đều do Thành Mỹ phụ trách, nhưng hiện tại Thành Mỹ đang bị giữ lại vì lan truyền tin đồn Phù Khư viện khắt khe với thế tử phi, nên không quay về được. Thành An ra khỏi gian nam cả nửa canh giờ vẫn chưa quay lại, rõ ràng là tìm không ra.

Ánh mắt Tiêu Tẫn An dần mất kiên nhẫn, hắn vén rèm trúc, bước ra khỏi phòng.

Ngay khi hắn vừa ra ngoài, phía sau lưng Bạch Chiếu Ảnh như bị một sợi dây kéo lên, cậu chống tay ngồi dậy, nghi hoặc nhìn về hướng Tiêu Tẫn An vừa đi. Tiếc là cậu chưa “mở khóa” hết bản đồ trong viện thế tử, nên cũng không rõ Tiêu Tẫn An định làm gì.

Nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều, chỉ thấy mừng vì mình còn sống.

Bạch Chiếu Ảnh gọi Nhung Nhung đi lấy thuốc trị thương. Hồi nãy các đại phu chỉ kê đơn, để lại rất nhiều lọ thuốc, nhưng không ai dám trực tiếp băng bó vết thương cho cậu. Vì vậy, đến giờ vết thương vẫn còn trần trụi, đυ.ng vào là đau, rìa vết thương vẫn bầm tím.

Bạch Chiếu Ảnh đau lòng mím môi.

Hơn trăm vị đại phu để lại toàn thuốc có mùi bạc hà, cay nồng lạnh buốt.

Cậu lấy tay quạt trước mũi, hắt hơi liên tục: “Nhung Nhung, thuốc nồng quá, đi lấy thêm ít cao thơm lại đây.”

Nhung Nhung lập tức nghe lời: “Dạ có liền, thiếu gia chờ một lát nhé!”

Thân hình nhỏ xíu của Nhung Nhung lao ra khỏi viện như một làn gió, đôi chân ngắn cũn cỡn chạy nhanh thoăn thoắt.

Cô bé Nhung Nhung vừa đi, rèm tơ tằm của gian bắc lại khẽ động: “Bẩm thế tử phi.”

Người bên ngoài là một thị tòng trong viện thế tử, tên gì thì không nhớ rõ: