Lão Lưu ngây người: "Chúng ta?" Ông vội xua tay: "Thế thì sao được. Chẳng có quy tắc này bao giờ..."
"Có gì mà không được?" An Nhược Cố nói một cách tự nhiên: "Tôi muốn ăn nhiều món, nhưng một mình thì ăn không hết, có mọi người cùng ăn sẽ tốt hơn nhiều."
"Lãng phí thật đáng xấu hổ!"
Lão Lưu ngẩn ngơ nhìn An Nhược Cố, cảm động nói: "An tiên sinh."
An Nhược Cố mỉm cười: "Chú cứ gọi cháu là Tiểu An được rồi."
Lão Lưu chân thành nói: "Cậu tốt như vậy, đi theo tổng giám đốc Phó, nhất định sẽ có cuộc sống rất tốt!!"
An Nhược Cố: "..."
Nghe lão Lưu nói mẹ Trương nấu ăn rất ngon, An Nhược Cố đã gọi bà đến để thử vài món.
"Làm được hết." Mẹ Trương ghi lại tất cả, nhưng vẫn kinh ngạc xác nhận: "An tiên sinh, tôi nghe nói hôm nay tổng giám đốc Phó không về, cậu có chắc chắn làm nhiều như vậy không?"
Bà mới đến, được dặn dò đến để phục vụ "người tình nhỏ mới" của tổng giám đốc Phó, nên đương nhiên nghĩ rằng cậu gọi nhiều món như vậy là để "hưởng thụ" cùng tổng giám đốc Phó.
Thực tế, chính vì Phó Yến không về nên An Nhược Cố mới gọi nhiều như vậy. Cậu cong mắt, nhẹ nhàng cười: "Tôi chắc chắn. Phiền mẹ Trương. Nếu phiền quá thì bớt hai món cũng không sao."
Lúc này, mẹ Trương lập tức đồng ý: "Ôi dào, nói gì vậy, không phiền."
Đến tối, khi bàn ăn đã bày biện đầy đủ, An Nhược Cố bảo mẹ Trương lấy thêm hai bộ bát đũa: "Mẹ Trương, chú Lưu, ăn cùng nhau đi."
Mẹ Trương theo lệ thường đã để phần cơm của mình ở trong bếp. Lúc này bà ngẩn người, vội lấy tay lau hai bên tạp dề rồi xua tay: "Không được, ngại lắm."
"Vậy à." An Nhược Cố không ép, gật đầu vẻ hiểu chuyện, chỉ cười nói thêm: "Nhưng một mình tôi, lại không đợi được tổng giám đốc Phó, ăn cơm một mình cứ thấy cô đơn thế nào ấy."
Vẻ ngoài của hắn rất ngoan ngoãn, đáng yêu, khóe mắt tròn, đuôi mắt cụp xuống, tự mang một vẻ ngây thơ, rất được lòng người lớn. Quả nhiên, mẹ Trương thở dài một tiếng. Đáng thương.
An Nhược Cố nói xong lại ngước mắt lên: "Không sao, nếu hai người thấy không tiện ăn cùng tôi thì cứ làm theo thói quen của hai người..."
"Có gì mà không tiện." Lão Lưu ra hiệu cho mẹ Trương: "An tiên sinh bảo ngồi thì ngồi đi."
Mẹ Trương không phải thật sự thấy ngại, mà là trước đây tổng giám đốc Phó chưa bao giờ có thói quen này. Lúc này bà nhìn An Nhược Cố mới ngoài 20 tuổi, còn nhỏ hơn con trai mình, càng thấy thân thiết, và ngồi xuống: "An tiên sinh thật tốt bụng, chẳng trách tổng giám đốc Phó lại thích cậu."