Chương 8

Có người đàn ông nào lại không thích được khen cơ chứ. Đầu tiên, cứ "rót mật vào tai" cái đã.

"Không có gì." Cố Thâm Chu nói: "Gia đình tôi và nhà họ Phó quen biết nhau nhiều năm, tổng giám đốc Phó cũng ưu ái tôi hơn."

Nói trắng ra, anh là "người nhà" của tổng tài.

An Nhược Cố: "..."

Hắn ngập ngừng một giây, rồi lại cười: "Vậy tổng giám đốc Phó thật may mắn, có một người bạn từ nhỏ, hoàn toàn tin tưởng để làm bác sĩ riêng. Chắc anh ấy yên tâm lắm."

Cố Thâm Chu: "?"

Cố Thâm Chu lúc này cũng nhận ra An Nhược Cố đang cố gắng tìm lời khen mình. Nhưng anh và hắn chẳng hề quen biết. Chẳng lẽ chỉ vì anh là bạn của Phó Yến nên mới nói vậy sao? Anh và Phó Yến...

Cố Thâm Chu nhìn An Nhược Cố. An Nhược Cố trông rất đẹp. Có lẽ vì cơ thể yếu nên ít ra ngoài, da hắn trắng bóc, đôi mắt đặc biệt đẹp, màu mắt sáng, nhìn người khác như có một tầng nước long lanh. Anh không ngạc nhiên khi Phó Yến lại chọn hắn. Chỉ là trong lòng anh thoáng qua một chút tiếc nuối. Thật đáng tiếc. Một người trẻ tuổi như vậy, lại không biết mình đang đặt tình cảm sai chỗ.

Đêm đó, Phó Yến không về. Lão Lưu có vẻ sợ An Nhược Cố không vui, nên cẩn thận giải thích: "Tổng giám đốc Phó bận công việc, không phải không quan tâm cậu. Cậu thấy đấy, ngài ấy còn điều mẹ Trương đến để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho cậu. Mẹ Trương trước đây làm ở nhà họ Phó hơn mười năm, nấu ăn rất ngon. An tiên sinh, cậu xem tối nay muốn ăn gì..."

Không về? Tốt quá! An Nhược Cố nhướng mày: "Mẹ Trương đâu? Tối nay tôi vừa có vài món muốn ăn, phiền bà ấy một chút vậy."

Hắn vui vẻ, ăn uống cũng ngon miệng. Cơ thể này tuy ốm yếu nhưng chỉ là thể trạng kém, so với cơ thể "sống ngày nào hay ngày đó" của hắn trước đây thì tốt hơn nhiều. Ngày đầu tiên đến thế giới này, không chỉ tìm được công việc "lương ba mươi nghìn tệ một tháng" mà còn có một crush vô cùng đẹp, đáng giá ăn một bữa thật ngon để ăn mừng.

Lão Lưu ngẩn người, thấy vẻ mặt hắn không gượng gạo, như trút được gánh nặng: "An tiên sinh, cậu suy nghĩ thoáng như vậy là tốt rồi. Tổng giám đốc Phó bận rộn như thế, thời gian ở bên cậu không đủ cũng không còn cách nào."

"Anh ấy không về, tôi vẫn phải sống mà đúng không?" An Nhược Cố vẫn cười: "Không sao cả, anh ấy không về thì không về. Chú Lưu, chú nói với mẹ Trương một tiếng, lát nữa chúng ta cùng ăn cơm. Đông người sẽ vui hơn, thích hơn nhiều."