Chương 6

Tuy là bạn bè thân thiết từ nhỏ của tổng tài, nhưng thực chất anh chỉ là "người làm công" sai đâu đánh đó.

Khi người tình cũ đau ốm, Phó Yến sai bảo anh. Khi nhân vật chính ốm yếu, anh cũng vẫn bị sai khiến. Ngày thường, anh phải túc trực 24/7 để nấu đồ ăn cho dạ dày khó tính của tổng tài, thậm chí còn kiêm luôn vai trò bác sĩ tâm lý để xoa dịu vết thương lòng thuở nhỏ và nỗi đau tình cảm của hắn ta.

Quan trọng nhất là dù anh có làm tốt đến đâu, chỉ cần tổng tài không hài lòng, mọi cơn giận dữ sẽ trút lên đầu anh. Quả đúng như lời đồn, "đằng sau mỗi tổng tài đều có một người bạn bác sĩ... đáng thương".

An Nhược Cố nhìn anh đầy thương hại. Anh bạn, có muốn bỏ việc cùng tôi không?

"Chào anh, An tiên sinh."

Bác sĩ Cố mang theo hòm dụng cụ y tế, bước tới gần An Nhược Cố. Giọng anh điềm đạm, chuyên nghiệp: "Tổng giám đốc Phó nói anh không khỏe, nhờ tôi đến khám."

Ngừng một chút, anh hỏi thêm: "Anh có thể cởϊ áσ khoác được không?"

An Nhược Cố nheo mắt.

"Ôi, trực tiếp vậy sao?"

Khóe miệng hắn hơi cong lên, định nhân cơ hội này trêu chọc bác sĩ Cố một chút, thì thấy anh lấy ra ống nghe từ hòm thuốc.

"..."

"À." An Nhược Cố mặt không cảm xúc nghĩ: "Thì ra chỉ là kiểm tra nhịp tim."

Hắn ngoan ngoãn cởϊ áσ khoác, bác sĩ Cố đeo ống nghe và tiến lại gần. Ống nghe lạnh buốt áp lên ngực, An Nhược Cố theo bản năng nín thở một giây, rồi cúi xuống nhìn vẻ mặt chuyên chú của anh. Càng đến gần, hắn càng thấy anh đẹp trai. Không chỉ ngũ quan hoàn hảo mà bàn tay cầm ống nghe cũng rất đẹp, thon dài và các khớp xương rõ nét. An Nhược Cố lén lút ngắm một lát rồi dời mắt.

Khi bác sĩ Cố cất ống nghe, An Nhược Cố giả vờ hỏi bâng quơ: "Xin hỏi bác sĩ Cố tên là gì?"

Anh đáp: "Cố Thâm Chu."

Cố Thâm Chu. An Nhược Cố nhẩm cái tên trong đầu rồi hỏi tiếp: "Bác sĩ Cố có nghe thấy vấn đề gì không?"

Cố Thâm Chu lấy sổ ghi chép, vừa viết vừa nói: "Nhịp tim hơi yếu, nhưng vẫn trong ngưỡng bình thường."

"Thế à?" An Nhược Cố nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ cười: "Tôi cứ nghĩ nó sẽ đập nhanh hơn chứ."

Nét bút của Cố Thâm Chu khựng lại một giây. Rồi anh nhíu mày, có chút nghiêm túc hỏi: "Anh từng có tiền sử bệnh tim sao? Nếu có bệnh sử gia đình, anh cũng cần nói cho tôi biết."

An Nhược Cố: "..."

Thật là một "trai thẳng" không hiểu gì về lãng mạn.