Cố Thâm Chu: "..." Đúng là như vậy.
"Cho nên nếu tôi thực sự mời tổng giám đốc Phó đi làm bánh kem, tôi sẽ đổi một cửa hàng khác."
An Nhược Cố nhìn về phía Cố Thâm Chu, giải thích: "Tôi chỉ đang bồi dưỡng cảm giác khi hẹn hò, nội dung không phải là điều quan trọng nhất. Tôi sợ khi ở riêng với tổng giám đốc Phó tôi sẽ căng thẳng."
Hắn khẽ thở dài: "Thật ra cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa thực sự ở riêng với hắn ta. Hơn nữa tôi cũng hoàn toàn không biết, khi yêu đương, nên ở bên nhau thế nào mới là phù hợp, đặc biệt hắn ta lại là một người đàn ông."
"Nhưng..."
Hắn dừng lại, nhìn về phía Cố Thâm Chu, nở một nụ cười: "Khi ở bên bác sĩ Cố, tôi cảm thấy rất thoải mái."
An Nhược Cố bỗng nhớ ra điều gì đó, lại nói: "Nói mới nhớ, nếu hôm nay là buổi hẹn hò của chúng ta, có phải tôi không nên gọi anh là bác sĩ Cố không? Nghe có vẻ xa lạ."
Cố Thâm Chu không nói gì, tim lại vô cớ đập mạnh.
An Nhược Cố tiến lại gần anh một chút, vai kề vai, giọng nói nhẹ nhàng, mang theo chút thăm dò, như lông chim gãi vào tim anh: "Thâm Chu."
"Được chứ?"
"Thâm Chu." Giọng An Nhược Cố rất dễ nghe, khiến hai từ này cũng trở nên êm tai lạ thường. Tim Cố Thâm Chu trong khoảnh khắc như có dòng điện chạy qua, một cảm giác tê dại kỳ lạ chưa từng có khuếch tán ra.
Có phải vì đây là lần đầu tiên có người gọi mình như vậy nên không quen không?
Ngay cả người thân của anh cũng không gọi anh như thế.
Cố Thâm Chu theo bản năng khẽ cuộn ngón tay, nghe An Nhược Cố hỏi: "Không thích sao?" Hắn dường như suy nghĩ nghiêm túc một chút, rồi hỏi: "Vậy gọi "Chu Chu" có quá sến sẩm không?"
"..." Cố Thâm Chu khẽ run lên, ánh mắt cũng lảng đi một cách không tự nhiên. Bình tĩnh nào. Chỉ là một cách xưng hô thôi.
Hơn nữa, An Nhược Cố nói đúng, họ đang hẹn hò giả vờ. Nếu hắn cứ gọi mình là bác sĩ Cố thì lại quá kỳ quặc. Anh tự điều chỉnh lại tâm lý để thích nghi với vai "người yêu", nói: "Anh muốn gọi thế nào cũng được."
Thế là An Nhược Cố cười một tiếng, như đang so sánh hai cách gọi, lần này hắn dùng giọng quả quyết hơn để gọi tên anh: "Thâm Chu."
"Cái này được, tôi thích cái này."
Vẻ mặt Cố Thâm Chu vẫn không thay đổi. Chỉ có hô hấp là hơi nín lại một giây.
An Nhược Cố đưa danh sách mẫu cho anh, nói: "Anh xem xem, anh muốn làm bánh kem kiểu dáng nào?"
Lúc này Cố Thâm Chu vẫn còn hơi rối trí, anh thuận miệng nói: "Anh quyết định đi."
An Nhược Cố vừa xem qua một lượt. Các mẫu bánh kem ở đây đều là những hình đơn giản, phức tạp hơn một chút thì có hình động vật và nhân vật hoạt hình. Hắn suy nghĩ, rồi đổi cách hỏi: "Anh thích con vật gì?"
"Thích động vật ư?"