Cố Thâm Chu vô thức nhìn chằm chằm đôi môi hơi cong lên của hắn hai giây, hoàn hồn mới nhận ra và dời mắt đi, rụt tay lại. Nín thở hai giây, anh nói: "Được rồi, An tiên sinh."
"Ừm." An Nhược Cố cũng như không có chuyện gì xảy ra, lùi lại hai bước, trở về khoảng cách xã giao ban đầu: "Vậy, bác sĩ Cố, ngày mai gặp lại nhé?"
"Ngày mai gặp lại."
Khi Cố Thâm Chu đi đến cổng, anh lại ngoái đầu nhìn lại. Trong đêm tối, căn biệt thự xa hoa chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có một ngọn đèn ở cổng vẫn sáng, chờ người về.
Tuy Phó Yến không giải thích mối quan hệ giữa hắn ta và An Nhược Cố là gì, nhưng anh cũng có thể đoán được. Đây là một mối quan hệ tình nhân bất bình đẳng. Vì khuôn mặt này, cũng vì sự tò mò nhất thời của Phó Yến, An Nhược Cố đã bị nhốt ở đây.
Dù mới quen không lâu, nhưng Cố Thâm Chu có thể cảm nhận được sự mềm mại và ngây thơ, thậm chí là sự đơn thuần chưa hiểu sự đời trên người An Nhược Cố. Hắn từ nhỏ không nhận được sự quan tâm, nên Phó Yến chỉ cần đối xử tốt một chút, hắn liền trân trọng vô cùng.
Anh không biết điều này đối với An Nhược Cố rốt cuộc là tốt hay xấu. Quả thật, về mặt vật chất, Phó Yến sẽ không bạc đãi hắn. Nhưng về mặt tình cảm... Cố Thâm Chu theo bản năng thở dài một hơi. Chỉ mong hắn đừng đặt quá nhiều tình cảm thật. Để sau này khi sự thật bị phơi bày, hắn sẽ không bị tổn thương quá nhiều.
Ở cửa.
An Nhược Cố tựa vào cửa, nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay út của mình, khóe môi khẽ cong lên. Hắn thực sự rất thích Cố Thâm Chu. Dù sao, tiêu chuẩn đạo đức của An Nhược Cố không cao. Với hắn, những gì Phó Yến cho hắn là một công việc thuần túy, không cần dốc tâm dốc sức, không cần dốc tình dốc lòng. Thỉnh thoảng Phó Yến muốn gặp, hắn chỉ cần "diễn" một chút vai Thẩm Thanh Thành.
"A, trong thế giới ban đầu của mình, người trẻ tuổi có một cách chơi rất mới mẻ, gọi là trò đóng vai."
An Nhược Cố nghĩ, việc làm thế thân này cũng giống một kiểu công việc tương tự. Nếu là công việc, thì ngoài giờ làm, hắn đương nhiên có quyền tự do phát triển mối quan hệ với đối tượng mình thích. Cố Thâm Chu tuy khó "cưa" thật, nhưng mọi mặt đều quá hợp với gu của hắn. Dù chỉ là một mối quan hệ ngắn hạn, An Nhược Cố cũng muốn thử.
Vấn đề là, trong các tiểu thuyết loại này, bác sĩ NPC bạn bè của nhân vật chính luôn là người "chịu thương chịu khó," hoàn toàn là công cụ để phục vụ nhân vật chính, muốn lôi kéo anh vào một mối tình lén lút với mình, có lẽ không phải là chuyện dễ dàng. Vì vậy, hắn đã đưa ra một "thử thách bí mật" an toàn. Cố Thâm Chu liệu có nói cho Phó Yến không?