Chương 13.1: Chồng lãng phí thức ăn, không ngoan!
Chị Tình vừa đi vào đã trông thấy bộ dạng của cậu, lòng chợt quặn lại vì đau, chị ấy lập tức đi đến bên cạnh dán băng gạc lên vết kim tiêm còn đang rỉ máu, làn da xung quanh gáy cậu bị bầm, nó dần hiện lên màu tím xanh, chị ấy hỏi: "Em còn ổn không?"
Thẩm Úc yếu ớt lắc đầu, cậu nắm lấy tay chị Tình gấp gáp muốn nói gì đó, nhưng lúc này cơ thể đau đến nỗi cậu không thể nói nên lời.
Chị Tình đoán được ý của cậu, chị ấy lấy từ trong túi ra một xấp tiền lớn đưa cho cậu: "Đây là tám vạn tròn, chị không lấy một vạn của mình nữa, chị cho em luôn đấy."
Có thể coi mối quan hệ của chị Tình và xưởng này là quan hệ hợp tác, chỉ cần chị Tình giới thiệu một người đến, chị sẽ nhận được khoảng một vạn tiền thù lao. Chỉ có phần tiền giới thiệu của Thẩm Úc là chị hoàn toàn không muốn nhận.
Thẩm Úc vẫn còn rất yếu, khuôn mặt cậu tái nhợt nhưng môi lại nở nụ cười vui vẻ, cậu cẩn thận để tiền vào trong ba lô mang theo bên mình.
Thẩm Úc sắp có thể cứu chồng ra rồi.
Chị Tình đưa cậu về phòng VIP trong quán rượu, nấu cho cậu chút đồ ăn, Thẩm Úc không ăn gì cả, mà đóng gói hết tất cả lại.
"Em đóng gói chúng làm gì, lát nữa sẽ nguội hết đó."
Hôm nay Thẩm Úc vẫn chưa đưa cơm cho Cố Anh Nghệ, cậu muốn đóng gói mang qua cho hắn.
"Em mang về ăn à?" Chị Tình hỏi cậu.
"Thẩm Úc ăn rồi, chồng sẽ... không có cơm ăn."
Chị Tình không định hỏi chuyện gia đình người khác, chỉ là hơi bất ngờ Thẩm Úc đã kết hôn rồi.
Nhìn trang phục của Thẩm Úc, chị ấy đã coi cậu là Omega của một gia đình bình thường, chị ấy không nói gì thêm, chỉ bảo dì phục vụ đi mua thêm một phần cơm nữa.
Ăn cơm xong, Thẩm Úc móc một con thỏ len mình đã đan ra khỏi balo rồi tặng cho chị Tình, cực kỳ ngây thơ nói: "Chị ơi, em tặng chị, cảm ơn chị đã chăm sóc em."
Chị Tình cười cười, nhận lấy con thỏ nhỏ của cậu.
Khi Thẩm Úc đến trại tạm giam vào buổi chiều, cậu đã gom đủ tiền để cứu chồng ra, số tiền hôm nay cậu kiếm được cộng với tiền đặt cọc của Chương Vinh vừa đủ mười vạn.
Cậu ôm ba lô đựng đầy tiền mặt trong lòng như báu vật, sau đó cậu vội vàng xách hộp cơm đã đóng gói đi tìm Cố Anh Nghệ.
Gặp Cố Anh Nghệ, Thẩm Úc vui vẻ gọi hắn: "Chồng ơi, Úc Úc có thể cứu anh rồi!"
Buổi trưa hôm nay, Thẩm Úc không đưa cơm cho Cố Anh Nghệ, hắn không để tâm mà chỉ nghĩ không biết tên ngốc đó đã chạy đi đâu chơi, chứ làm sao có chuyện hắn lại tin một tên ngốc có thể sẽ gom đủ mười vạn cho hắn chứ.
Giây tiếp theo, Thẩm Úc lập tức lấy tiền mặt trong ba lô ra, nhét từng xấp một qua khe cửa sắt vào cho Cố Anh Nghệ.
"Chồng ơi! Úc Úc... có tiền rồi, mười vạn! Có thể cứu chồng rồi!"
Cố Anh Nghệ sững người, rồi nhíu mày hỏi: "Mày lấy tiền ở đâu ra hả?"
"Úc Úc tự đan thú nhồi bông... bán được. Rồi, Úc Úc đi..." Thẩm Úc suýt nói lộ ra chuyện kia, chị Tình đã dặn cậu không được nói ra chuyện rút dịch tuyến thể, cậu đã hứa với chị Tình nên không thể nói, vì vậy cậu vội sửa lời: "Úc Úc... tự kiếm được!"
"Một con thú nhồi bông được bao nhiêu tiền? Mày bán được bao nhiêu con?"
"Một con năm mươi đồng, bán được... bán được ba trăm con."
Cố Anh Nghệ nhíu chặt mày: "?"
Bán thú nhồi bông được bao nhiêu tiền, một tên ngốc gom đủ mười vạn trong thời gian ngắn như thế, đối với Cố Anh Nghệ mà nói, chuyện này quá mức hoang đường.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng long lanh của Thẩm Úc, không biết là bị áy náy hay sao mà ánh mắt của Thẩm Úc cứ liếc qua liếc lại không dám nhìn hắn, lòng hắn chùng xuống, đừng nói là tên ngốc này đã đi ăn trộm ăn cướp đấy.
"Năm mươi tệ một con thú nhồi bông, ba trăm con cũng chỉ được một vạn rưỡi, mày coi tao là đồ ngốc à, nói, rốt cuộc mày lấy tiền ở đâu ra?!" Cố Anh Nghệ đen mặt hỏi.
Nếu Thẩm Úc thật sự đi ăn trộm ăn cướp để có được số tiền này, cho dù có được ra ngoài bây giờ thì hắn cũng không biết cậu sẽ gây cho hắn bao nhiêu rắc rối nữa.
"Em... em..." Thẩm Úc ấp úng một hồi lâu cũng không nói được gì, càng khẳng định suy nghĩ của Cố Anh Nghệ.
"Nói."
Thẩm Úc không biết nên nói thế nào, cậu không thể phản bội chị Tình, nhưng làm sao để nói rõ số tiền này với Cố Anh Nghệ đây, cậu nghĩ đến dì Trần, bèn nói: "Là dì Trần, cho Úc Úc vay..."
Cách nói này còn có vẻ đáng tin hơn cái trước, dì Trần làm việc ở nhà hắn mười mấy năm, nếu là tiền bà ấy cho vay thì hắn còn có thể tin được.
Nhưng nếu hắn nhớ không nhầm, con trai dì Trần vẫn luôn nằm viện, làm sao bà ấy có thể lấy ra nhiều tiền như vậy được?
Hắn nghi ngờ nhìn Thẩm Úc, cố gắng tìm manh mối từ ánh mắt của cậu.