Chương 10.1: Úc Úc sẽ cứu chồng!

"Dì đi đường cẩn thận nha."

Dì Trần vừa lo lắng vừa cảm động: "Ừ, dì biết rồi, dì làm xong sẽ về ngay."

Dì Trần nói xong là lập tức rời đi, để lại một mình Thẩm Úc trong căn nhà thuê.

Trong lòng cậu rất nhớ Cố Anh Nghệ, cả đêm đó hầu như cậu không ngủ, chỉ mong trời mau sáng để mình có thể đi đến buồng giam để thăm Cố Anh Nghệ.

Cậu từng phải vào buồng giam một lần, là vì lúc đó bị bạn học bắt nạt, cậu vô ý đẩy ngã một bạn học, vừa hay vị trí đó là cầu thang, bạn học đó lập tức ngã lăn xuống dưới. Sau đó cậu bị đưa đến buồng giam, giam một tuần mới được thả ra. Ở đó rất lạnh, cũng không đủ đồ ăn, còn bị những người bị tạm giữ khác bắt nạt.

Dù Cố Anh Nghệ đối xử với cậu rất tệ, nhưng cậu vẫn thấy lo lắng cho hắn, cậu sợ Cố Anh Nghệ không có chăn đắp, cũng không có cơm ăn.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Úc bò dậy với hai quầng thâm dưới mắt, cậu đến ngăn kéo dì Trần nói lấy mấy tờ tiền lẻ ra, mua một ít thức ăn về. Nhà dì Trần có dụng cụ nấu ăn, còn có một hộp cơm giữ nhiệt. Sau khi nấu cơm xong, cậu để Sài Sài ở nhà còn bản thân thì cố nhớ tên buồng giam, đi xe buýt đến đó.

Khu vực này khá xa lạ với Thẩm Úc, rõ ràng cậu đã hỏi rất nhiều người nhưng vẫn đi nhầm chuyến xe. Cuối cùng đến khi tìm đúng chỗ tới buồng giam thì đã đến trưa. Cậu chỉ lo nấu cơm cho Cố Anh Nghệ nên sáng nay cậu không ăn gì cả. Rốt cuộc cũng đến nơi, cảnh sát trực ban hỏi cậu đến làm gì, cậu vội vàng đáp ngắn gọn: "Đến thăm... chồng ạ!"

"Tôi hỏi cậu tìm ai, làm sao tôi biết chồng cậu là ai?"

Thẩm Úc sốt ruột không chịu nổi, cậu đã nói đến thăm chồng rồi, sao cảnh sát vẫn không cho vào, thế là cậu ôm hộp cơm định xông vào trong. Viên cảnh sát trực ban lập tức kéo cậu lại, còn đẩy mạnh một cái: "Này, tôi hỏi cậu đấy, có phải cậu bị thiểu năng không? Tôi hỏi cậu đến đây tìm ai? Tên là gì, cậu nghe không hiểu à?"

Thẩm Úc bị đẩy loạng choạng suýt ngã, cuối cùng cậu cũng hiểu ra phải nói tên của Cố Anh Nghệ: "Cố, Cố Anh Nghệ!"

Viên cảnh sát trực ban đảo mắt, xác nhận trong buồng giam có người tên Cố Anh Nghệ thật mới cho Thẩm Úc vào.

"Cố Anh Nghệ, có người đến thăm." Viên cảnh sát trực ban dẫn Thẩm Úc đến một căn phòng, tay cầm gậy sắt gõ gõ vào khung sắt.

"Chồng ơi!"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Cố Anh Nghệ ngẩng đầu lên nhìn, lập tức thấy được khuôn mặt mà hắn ghét nhất, Thẩm Úc đang bám vào khung sắt gọi hắn với đôi mắt tràn ngập niềm vui.

Cố Anh Nghệ lạnh lùng thu hồi ánh mắt, sự xuất hiện của Thẩm Úc giống như đang cười nhạo hắn vậy.

"Chồng ơi, cơm này." Thẩm Úc đưa hộp cơm giữ nhiệt qua khe nhỏ chuyên dụng, hộp cơm này đã được cảnh sát kiểm tra trước khi cho cậu mang vào.

Cố Anh Nghệ không để ý đến cậu.

Thẩm Úc vẫn không ngừng thúc giục: "Chồng ơi, ăn, ăn đi."

Cố Anh Nghệ bực bội liếc cậu một cái: "Mày đến đây làm gì?"

Nếu hắn đoán không lầm, giờ nhà hắn đã bị niêm phong rồi.

"Úc Úc, đến... mang cơm cho chồng."

Cố Anh Nghệ nhìn thấy băng gạc trên cổ Thẩm Úc, không khỏi nghĩ Thẩm Úc đúng là đồ ngốc, mình đối xử không tốt với cậu ta, cậu ta cũng sẽ không vui, nhưng chỉ tạm thời thấy không vui mà thôi, vừa quay đầu lại cậu ta vẫn như cao dán chó, cứ luôn bám dính lấy mình.

Có đuổi cỡ nào cũng không chịu đi.

Đúng là đồ đáng ghét.