Sau khi thông tin về đợt rét đậm được công khai, khu tị nạn đã bước vào khoảng thời gian bình yên nhất từ trước đến nay. Cũng chính vào lúc này, khu tị nạn bắt đầu phân phối nhiệm vụ cho mọi người, ngay cả trẻ con cũng không ngoại lệ. Những người đang phải vật lộn sinh tồn dưới lòng đất rốt cuộc cũng nhận ra rằng, cuộc đời sau này của họ buộc phải bôn ba tiến về phía trước trong gian khổ.
Nhiệm vụ của những đứa trẻ như Tiểu Thất không thể nào quá phức tạp, ngày thường chỉ cần hỗ trợ thu gom rác ở các khu vực để tái chế. Điều khiến Tiểu Thất vui vẻ chính là, cha mẹ cậu có vận khí cũng không tồi, nhiệm vụ được phân phối là trồng trọt và chăn nuôi. Nhìn cha mẹ đang mặt ủ mày chau, Tiểu Thất tri kỷ lập tức tiến lên an ủi.
"Trồng rau và nuôi heo siêu đơn giản luôn! Không biết cũng không sao đâu, con sẽ dạy ba mẹ!"
Nhìn dáng vẻ nóng lòng muốn thử của đứa con nhà mình, cho dù trong lòng có bao nhiêu không vui thì lúc này cũng đều tan biến hết. Ngô Tinh Thành khom lưng bế bổng Tiểu Thất lên vai: "Vậy đi thôi, xin mời đại sư Ngô Đồng chỉ giáo đôi điều nào!"
Phương Như Tân vốn đang buồn bã vì bị phân công đi nuôi heo trồng rau cũng không kìm được nụ cười, cô vươn tay dắt lấy Đại Bạch đang đứng bên cạnh: "Đi thôi, chúng ta cũng đi cùng nhau."
Đại Bạch ngoan ngoãn để cô dắt đi. Tiểu Thất thì hưng phấn ôm lấy đầu Ngô Tinh Thành, cánh tay nhỏ bé vung vẩy khắp nơi, ra dáng chỉ điểm giang sơn lắm, miệng thì vẫn liến thoắng nói về việc heo con thích cuộc sống như thế nào...
Dọc đường đi, vợ chồng nhà họ Ngô nhận được vô số ánh mắt đồng cảm. Hiện tại làm việc trong khu tị nạn là nghĩa vụ không công, nuôi heo và trồng trọt là những công việc mà mọi người không muốn nhận nhất, chẳng ai lại thích việc vừa bẩn vừa mệt cả. Hơn nữa thức ăn khu tị nạn cung cấp đều như nhau, cho dù heo là do anh nuôi thì đến cuối cùng cũng chẳng vì thế mà được chia thêm miếng thịt nào.
Đứa trẻ đáng thương chẳng có khái niệm gì về chuyện này, báo hại cha mẹ phải gượng cười để dỗ dành. Trước kia nuôi con đã chẳng dễ dàng gì, trong tình cảnh hiện tại, có thể giữ cho bản thân sống sót đã là không tồi rồi. Haizz, đúng là tấm lòng cha mẹ mà!
Bởi vì mang cái mác "kẻ xui xẻo", cả nhóm Tiểu Thất bị người ta nhìn chằm chằm suốt cả quãng đường. Đợi đến khi sắp tới nơi, Tiểu Thất mới lặng lẽ nói: "Những người đó đều đang hâm mộ chúng ta đấy, vận may của cha mẹ thực sự quá tốt!"
Hai vợ chồng nhà họ Ngô nhìn nhau cười, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn hẳn. Bất kể là công việc gì, cả nhà bọn họ được ở bên nhau mới là điều quan trọng nhất.
"Đúng vậy, bọn họ đang hâm mộ đấy." Ngô Tinh Thành nhẹ giọng hùa theo.
Phương Như Tân gật đầu: "Có Đồng Đồng và Bạch Bạch ngoan ngoãn như thế này, bọn họ chắc chắn là phải hâm mộ rồi."