Chương 20

Thiếu niên mảnh khảnh, nhưng da thịt khắp người đều mềm mại.

Khi bị bóp chặt, da cậu lõm xuống, để lại những vòng dấu đỏ tươi chói mắt.

Dưới ánh đèn vàng đêm, Tô Ý Miên hoảng hốt trở lại đêm say rượu. Hơi thở nặng nề của người đàn ông đè cậu xuống giường, cậu bám chặt vai hắn, ánh mắt lạc lối, đôi mắt ngấn nước mê ly, đuôi mắt ửng đỏ.

“Ca…”

“Ca ca…”

Trong phòng khách, tiếng thở dốc ái muội vang lên, xen lẫn tiếng gọi nhẹ của thiếu niên, lúc khó chịu, lúc như làm nũng. Giọng cậu mềm mại như đường tan chảy, âm cuối run rẩy mang theo tiếng nức nở gần như không nghe thấy.

Bàn tay nóng bỏng của Dung Dư xoa má cậu.

Lòng bàn tay ướŧ áŧ.

“Khóc?” Mồ hôi lăn xuống thái dương Dung Dư, nhỏ lên thiếu niên mắt ngấn lệ mờ mịt đang kề sát hắn.

Tô Ý Miên dường như không nghe rõ. Nửa má cậu vùi sâu vào gối, cảm nhận đầu ngón tay vuốt nhẹ đuôi mắt. Ý thức hỗn loạn, cậu chớp đôi mắt ướt, cọ vào lòng bàn tay hắn, vô thức lẩm bẩm:

“Ca ca…”

“Ca ca.”

Ngày hôm sau.

Sau cơn mưa, ánh nắng mùa thu mang theo ấm áp dễ chịu, chiếu vào chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.

Giữa giường, thiếu niên ngủ say, mặt mày an tĩnh, hàng mi dài rũ xuống, tạo bóng như chiếc quạt nhỏ dưới mí mắt. Đôi mắt đào hoa xinh đẹp khép nhẹ, không có dấu hiệu tỉnh lại.

Đến khi đồng hồ treo tường chỉ mười hai giờ, giữa trưa, người trên giường mới khẽ động.

Mở mắt, Tô Ý Miên chậm rãi chớp, dần tỉnh táo từ cơn buồn ngủ nặng nề.

Bố trí xung quanh hơi lạ, chiếc giường dưới thân không phải chiếc quen thuộc trong phòng khách.

Cậu ngẩn ra một khắc, ký ức đêm qua ùa về, nhớ lại hình ảnh trước khi chìm vào giấc ngủ.

Dung Dư bế cậu từ phòng tắm ra, đặt lên giường.

Vành tai cậu ửng đỏ, không dám nghĩ thêm về những hình ảnh đó.

Người cậu sạch sẽ, thoáng mát, được thay một bộ áo ngủ mới.

Chống cơ thể bủn rủn ngồi dậy, Tô Ý Miên vén chăn mỏng, đặt chân xuống sàn, tìm dép lê nhưng không thấy. Cậu nhìn rõ kiểu dáng bộ áo ngủ mới…

Khác với bộ áo quá rộng tối qua, bộ này vừa người, lụa mượt mà áp vào da, kiểu dáng hơi bó.

Nhưng…

Tô Ý Miên không nhầm, đây hình như là… váy ngủ phụ nữ.

Cậu rũ mắt, nắm chặt vạt váy ngắn, đôi môi hơi sưng bị cắn nhẹ. Thần sắc cậu trở nên hoảng hốt, ngượng ngùng lan lên má, cổ đầy dấu vết cũng ửng hồng.

Váy ngủ…

Sao Dung Dư lại cho cậu mặc váy ngủ…

Cậu không kìm được nhớ lại đêm qua.

Trong hơi nước phòng tắm, tay Dung Dư véo eo cậu, cơ thể cậu dựa vào tường cẩm thạch tối màu, đôi mắt thất thần vì nụ hôn.

Lúc đó, Dung Dư dường như thì thầm bên tai cậu, hỏi gì đó. Cậu nghe không rõ, chỉ nhớ mang máng từ “váy”. Hắn hình như hỏi cậu có muốn mặc không.

Tô Ý Miên nhớ mình trả lời.

Cậu… vòng tay qua cổ Dung Dư, chủ động cọ vào cằm hắn, gật đầu nói nguyện ý, nói gì cũng được…

Ngón chân cậu trên sàn co lại vì xấu hổ, đầu cúi thấp.

Sao cậu lại… chủ động thế…

Chắc chắn bị Dung Dư làm hỏng rồi.

Nên mới thành ra vậy.

Tô Ý Miên cắn chặt môi, không muốn nhớ lại những hình ảnh xấu hổ đêm qua.

Cậu vội chỉnh lại cảm xúc, không tự nhiên ấn vạt váy đứng lên, chẳng buồn tìm dép, cúi đầu đỏ bừng, chân trần bước vội ra cửa phòng ngủ, muốn rời khỏi căn phòng tràn ngập hơi thở Dung Dư, về phòng khách, thay bộ váy ngủ khiến cậu ngượng ngùng này.

Cúi đầu, bước chân hoảng loạn hướng ra cửa.

Cửa phòng ngủ chính được đẩy ra, chưa đi được hai bước, trong tầm mắt rũ xuống, một đôi giày da đen bóng đột nhiên xuất hiện.

Tô Ý Miên dừng bước, ngẩng mắt, thấy Dung Dư trong bộ vest, đứng trước mặt từ bao giờ. Ánh mắt hắn lạnh nhạt, dừng trên dây đai váy ngủ tuột xuống một bên của cậu.

Theo ánh mắt Dung Dư, Tô Ý Miên mới nhận ra dây váy gần như rơi. Cậu vội kéo lại. Dung Dư nhìn động tác hơi hoảng loạn của cậu, đợi cậu buộc lại dây, hắn tiến gần, hỏi: “Đi đâu?”