Rất nhanh, Ân Cửu Tiêu vốn được ký thác kỳ vọng lớn, thực lực lại dần thụt xuống chỉ còn Hoàng giai cấp một, cuối cùng đến ngay cả bản mệnh linh tủy là Cửu Tiêu Tuyệt Vân Kiếm cũng không thể triệu hoán.
Cây đổ bầy khỉ tan, Ân gia ngày một suy sụp, mà kẻ từng là con cưng của trời lại phải nếm đủ đắng cay của việc từ đỉnh cao rơi xuống vực sâu, chịu đủ mọi khinh nhục không sao kể xiết trong tám năm kế tiếp.
Những ngày tháng ấy kéo dài cho đến năm mười tám tuổi, lại gặp chuyện hôn ước với Lâm gia bị hủy bỏ.
Bị từ hôn không phải việc gì quan trọng đối với Ân Cửu Tiêu, hắn vốn chẳng có tình cảm với Lâm Thanh Sương, không hợp thì thôi.
Thế nhưng Lâm gia lại kiêu căng ngạo mạn, lời nói cử chỉ đều quá đáng, chẳng những hắn không thể nhịn mà ngay cả vị thúc thúc đương nhiệm là gia chủ Ân gia, người duy nhất còn chút tình nghĩa mà ra mặt bảo hộ cho hắn cũng nhịn không nổi, đứng ra tranh biện vì gia tộc.
Song kết quả của một Ân gia suy tàn dám phản kháng chính là sự trả thù thẳng tay của Lâm gia.
Lâm Trọng Thiên thương nữ nhi như mạng, hễ không vừa ý liền xé nát hôn thư, khiến lực lượng khế ước bạo động, dưới sự dẫn dắt của Lâm gia đã phá hủy toàn bộ từ đường trung tâm của Ân gia.
Ân gia không cam lòng, muốn đòi lại công đạo, song tất cả đều bị đánh lui, ngay cả gia chủ cũng trọng thương hôn mê.
Bởi chuyện này mà Ân Cửu Tiêu bị tộc nhân coi như kẻ xui xẻo, thừa lúc người duy nhất còn bảo hộ hắn là gia chủ đang hôn mê đã cố ý trục xuất hắn ra khỏi tộc.
Sau đó, hắn còn bị kẻ ghen ghét từ thuở nhỏ đẩy xuống vạn trượng u cốc, vốn dĩ phải chết không toàn thây.
Thế nhưng Ân Cửu Tiêu lại không chết.
Trải qua mấy năm đau đớn tột cùng, đến lúc thân thể gần như tan nát, cận kề cái chết, cuối cùng hắn đã thức tỉnh ma cốt trong cơ thể.
Cũng khi đó hắn mới biết vì sao mẫu thân chưa từng xuất hiện.
Hắn là con của linh sư và ma tu. Người phụ thân biến mất của hắn đã yêu một ma vật ở mặt sau của đại lục.
Đây mới chính là nguyên nhân căn bản khiến ngày ấy hắn lại thoái lực và mù mắt.
Linh – Ma vốn như nước với lửa, vốn dĩ chẳng thể dung hợp. Phụ mẫu hắn yêu nhau vốn đã đầy trắc trở, khó lòng bên nhau, sinh con lại càng cực kỳ hung hiểm.
Khó khăn lắm mới sinh được hắn, phụ mẫu sợ hắn không chịu nổi nên khi mới ra đời đã phong ấn ma cốt, chỉ giữ lại linh mạch.
Ân phụ đem hắn về nuôi trong gia tộc đến ba tuổi, thấy sau khi điểm linh thì linh đài ổn định mới an tâm, rời đi tìm người mình yêu.
Theo dự tính ban đầu, đợi Ân Cửu Tiêu tu luyện đến một cảnh giới nhất định, chí ít là Địa giai thì phong ấn ma cốt sẽ dần dần tự mở.
Khi ấy hắn đã có đủ khả năng thừa nhận, dùng linh lực hùng hậu áp chế ma cốt chưa trưởng thành, khiến hai dòng khí tức từng bước hòa hợp.