Chương 46

Ấy chính là kiếm cốt trời sinh độc nhất vô nhị trong linh giới, chưa từng có xưa nay, về sau càng chẳng ai bì được. Gia chủ đương thời, cũng chính là ông nội hắn vui mừng khôn xiết, đặc biệt mời đến tông miếu gia tộc, chính thức ban cho đứa cháu thiên tư tuyệt thế này đại danh, trực tiếp dùng luôn hai chữ “Cửu Tiêu” trong truyền thừa linh tủy. Đồng thời lập tức phong làm tiểu thiếu chủ Ân gia, đủ thấy coi trọng đến mức nào.

Khởi đầu, Ân Cửu Tiêu quả không phụ kỳ vọng, sau khi “điểm linh” liền thành hoàng giai cấp ba, được xưng là thiên tài đệ nhất đại lục. Tốc độ tu luyện gần như nghịch thiên, bảy tuổi đã phá giai, trở thành linh sư huyền giai cấp một trẻ tuổi nhất trong linh giới.

Nhưng cũng chính năm hắn bảy tuổi, Ân gia gặp biến cố.

Phụ thân hắn sau khi hắn ba tuổi trắc linh xong thì lưu lại một phong thư rồi biến mất, chỉ nói đã lưu lại người kế thừa cho Ân gia. Suốt bốn năm trời liền không hề có tin tức.

Đến năm hắn bảy tuổi, hồn đăng phụ thân đặt trong tông miếu Ân gia bỗng nhiên tắt lịm.

Đèn tắt người vong, tổ phụ nhà họ Ân còn chưa kịp đau thương thì đã gặp họa vô đơn chí, lãnh địa của Ân gia đột ngột gặp phải một kiếp nạn chưa từng có.

Đó là một khe nứt ma khí khổng lồ, ma khí tràn vào cuồn cuộn, nơi nào lan tới đều là cảnh sinh linh đồ thán.

Luồng ma khí này quá mức hung tàn, lại đến quá bất ngờ, hơn nữa khe nứt cực hiếm thấy ấy lại trực tiếp xuất hiện ngay trong chủ thành. Tốc độ lan tràn và phạm vi bị ảnh hưởng đều chưa từng có tiền lệ.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà hơn nửa linh giới Bắc Châu, nơi Ân gia tọa trấn đã thất thủ.

Để ngăn nó lan rộng, ảnh hưởng đến toàn cõi đại lục, cuối cùng tổ phụ Ân gia mang theo mấy chục trưởng lão cùng hiến tế thực lực siêu tuyệt của gia tộc, lấy cách tự bạo linh tủy để đối kháng với ma khí, phong ấn khe nứt, mới miễn cưỡng kết thúc được đại họa ấy.

Thế nhưng trận chiến ấy khiến toàn bộ sức mạnh đỉnh phong của Ân gia đều bị tổn thất, người đi phong ấn không một ai quay lại, hai vị thúc bá trấn giữ hậu phương chỉ còn thoi thóp một hơi, buộc phải chọn cách bế quan dưỡng thương, chẳng biết bao giờ mới ra được.

Ân gia vốn là trụ cột của đại lục, nay chết mất quá nửa, tài nguyên cũng tiêu hao vô số, khiến cho một thế gia đứng đầu đại lục rơi thẳng xuống hàng nhị lưu.

Ban đầu trong nhà vẫn còn Ân Cửu Tiêu – mầm mống hiếm có để kỳ vọng. Với thiên tư ấy, chỉ cần thêm thời gian là ắt hẳn Ân gia vẫn còn cơ hội quật khởi.

Nào ngờ hy vọng của Ân gia sau đại họa lại mắc một trận bệnh nặng, khó khăn lắm mới khỏi thì đôi mắt lại bỗng dưng mù lòa, linh lực ngày một thoái hóa, dù có nỗ lực thế nào cũng vô ích.

Gia tộc cuống quýt, mời người chẩn trị nhưng không tìm ra nguyên nhân, chỉ nói là tu luyện tẩu hỏa nhập ma, lại thêm gặp biến cố, tâm cảnh bất ổn dẫn tới linh lực phản phệ, không thuốc nào cứu được.