Ân Cửu Tiêu lại vừa vặn có bản lĩnh ấy.
Rõ ràng là viên cầm máu tán này dùng phương thuốc rất phổ thông, nguyên liệu chỉ có hai thứ là dược đế và viên mạch dị biến.
Cho dù là luyện dược sư đỉnh cấp nhất trong linh giới cũng không thể vượt khỏi trói buộc của nguyên liệu mà luyện thành cầm máu tán cấp bốn có linh khí dồi dào vượt khỏi lẽ thường thế này.
Kết quả giám nghiệm không thể giả, Ân Cửu Tiêu xem đi xem lại ba lần, chỉ để xác định mình không nhìn lầm.
Linh lực hắn dò xét ra cũng phản hồi rõ rệt: đây chính là một viên cầm máu tán cấp bốn, nồng độ linh khí và hiệu quả đều đạt tiêu chuẩn, cả lọ hai mươi viên đều như thế cả.
Sắc mặt Ân Cửu Tiêu dần trở nên nghiêm túc.
Chỉ cần nghĩ sâu hơn một chút liền hiểu, thay đổi tưởng nhỏ nhoi nơi loại đan dược cơ bản này, nếu có thể thành quy mô thì sẽ có ý nghĩa trọng đại thế nào đối với các dược hành chuyên xuất hàng số lượng lớn.
Đơn cử mà nói, nguyên liệu luyện thành Liệu Ngự Hoàn cấp bốn vốn đã có giá khác biệt, cho dù phương thuốc rẻ nhất thì chi phí cũng phải trên ngàn linh thù. Khoảng cách chi phí khổng lồ ấy cùng với thị trường to lớn của đan dược trị liệu cơ bản.
Chỉ một viên cầm máu tán này đủ để thành hòn sỏi nhỏ ném xuống mặt hồ, gây chấn động khắp thị trường đan dược.
Con quạ nhỏ ríu rít kia rốt cuộc đã làm thế nào mà có được thứ này?
Hơn nữa trong trí nhớ của hắn thì vật này chưa từng xuất hiện trong linh giới.
Sau khi sống lại, đây coi như chuyện đầu tiên khác biệt với đời trước.
Thật sự quá thú vị.
Không sai, Ân Cửu Tiêu đã sống đến đời thứ hai.
Thường thì dường như chỉ người mang oán khí hoặc hối tiếc mới có chấp niệm trọng sinh. Nhưng thành thật mà nói thì đời trước của Ân Cửu Tiêu vốn chẳng có bất bình nào.
Những mối thù cần báo đã báo, hắn đã trở thành người đứng đầu linh giới cả về địa vị lẫn thực lực, có thể xưng là tôn giả chí tôn trong thiên hạ.
Chỉ là quá trình có chút khúc khuỷu mà thôi.
Ân Cửu Tiêu sinh ra khi Ân gia vẫn còn là đại thế gia đỉnh phong trong linh giới, ông nội hắn là kiếm tôn đệ nhất đương thời, thúc bá đầy rẫy nhân tài, linh tủy truyền thừa của Ân gia là Cửu Tiêu Tuyệt Vân Kiếm lừng danh thiên hạ, khắp đại lục không ai dám tranh phong.
Phụ thân hắn cũng nối tiếp tuyệt học gia tộc, thiên tư tuyệt luân, so với ông nội còn hơn một bậc. Khi tuổi hãy còn trẻ đã danh động linh giới, trong hàng đồng bối, không ai dám tranh ngôi đệ nhất.
Khi ấy, Ân gia như mặt trời ban trưa, ngồi vững chắc nơi hàng ngũ thế lực đỉnh cấp trong đại lục.
Ân Cửu Tiêu là nhi tử duy nhất, khi trắc linh vào lúc ba tuổi đã được rất nhiều người chú ý, cũng không phụ kỳ vọng gia tộc.
Thiên phú mười tầng chỉ là căn bản đối với Ân Cửu Tiêu. Trọng yếu hơn chính là khối đá trắc linh trong tay hắn khi phát sáng gần như thiêu đốt, lúc chiếu ra linh tủy cũng không rọi xuống đất như thường, mà trực tiếp hiển hiện trên thân hắn. Dưới ánh sáng, người và Cửu Tiêu Tuyệt Vân Kiếm gần như hợp thành một thể.