Lâm Thanh Ngân khựng lại, thoáng do dự, sau cùng vẫn gật đầu.
Thiếu nữ nhận được đáp án thì dường như còn việc bận, ôm chó tung tăng rời đi.
Lâm Thanh Ngân ngó trời, tính ra cũng đến lúc phải thu dọn quay về Lâm gia rồi.
Không ngờ hôm nay thứ bán được lại là thịt khô, dược hoàn thì chỉ là đồ tặng kèm, vừa thu dọn vừa cảm thấy cũng thú vị.
Cậu càng chẳng biết rằng trên căn phòng cao kia, kẻ vẫn ngồi im lặng nghe suốt từ đầu tới cuối cũng bởi vậy mà cảm thấy vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Vốn dĩ Ân Cửu Tiêu nghĩ rằng tiểu ngốc tử ở chân tường hôm nay đã coi như may mắn, khó khăn lắm mới gặp được một vị khách, lúc bán lại vừa ngốc vừa lúng túng.
Người ta rõ ràng chỉ thích thịt khô, thế mà cậu lại cứ khăng khăng muốn bán lọ cầm máu tán vô dụng kia, đã nhận tiền rồi mà còn nhấn mạnh rằng là miễn phí, cứ như sợ thiên hạ không biết.
Lẽ ra sự hứng thú kia cũng nên chấm dứt vào lúc Lâm Thanh Ngân thu sạp xong.
Chỉ là một thú vui vặt tình cờ trong buổi chiều nhàm chán, ngày mai sẽ quên ngay, vốn chẳng có gì tiếp diễn.
Thế nhưng lời nói tiếp theo của tiểu ngốc tử kia lại khiến Ân Cửu Tiêu bất ngờ, một điểm bất ngờ này lại khiến thú vị nối dài thêm.
“Lúc đầu ta không để ý tới hoa văn trên vòng cổ con chó, về sau dưới ánh sáng mới nhìn rõ, cả hoa văn ẩn trên áo nàng nữa, vậy mà lại là người của Phất Tâm Đường.”
“Nhìn vết tích trên tay và mùi dược lưu lại nơi chó nhỏ, hẳn cũng là một dược sư. Dược của ta rơi vào tay nàng không biết có bị tiện tay ném đi không, nhưng… lỡ như thì sao?” Tiểu quạ đen dưới tường lẩm bẩm: “Không biết đây được tính là chuyện tốt hay xấu, thôi kệ, làm hết sức, còn đâu nghe theo ý trời vậy.”
Có thể nhìn ra lai lịch của một người trong vài lần đối mặt dĩ nhiên chẳng phải kẻ ngu ngốc.
Thì ra tiểu quạ đen này vốn không ngốc thật.
Lúc ấy, Lâm Thanh Ngân cũng đã dọn dẹp xong, chuẩn bị rời đi, dường như còn nghe thấy tiếng móng sắt của Hắc Giáp Tượng gõ lộp cộp ngoài đường.
Thế nhưng vừa đi qua cửa khách điếm thì đã bị một kẻ cản lại, nhìn dáng chừng là tiểu đồng sai vặt trong điếm, quét mắt mấy lần rồi gọi cậu dừng bước.
“Có phải ngươi vừa bán cầm máu tán ở kia không?”
Lâm Thanh Ngân hơi do dự rồi gật đầu: “Là ta.”
“Khách trong phòng ta vừa nghe thấy tiếng ngươi rao bán, muốn hỏi ngươi là lọ cầm máu tán ấy còn miễn phí không?”
Lâm Thanh Ngân đáp: “Ta đã nói thế rồi, đương nhiên là miễn phí, hắn muốn sao?”
Tiểu đồng gật đầu.
Cậu liền lấy ra một lọ từ trong bọc đưa cho hắn, tiểu đồng nhận lấy, quay lưng trở vào, còn lẩm bẩm: “Thật là, miễn phí thì làm sao có thứ tốt được, kẻo dùng xong lại rước họa.”
Lâm Thanh Ngân ngẩng đầu nhìn lên khách điếm mấy lượt, trong lòng nghĩ chẳng biết ai đã nghe được tiếng rao của mình.
Cũng coi như duyên phận nhỉ?