Nhưng phải thừa nhận rằng giữa muôn vàn âm thanh ồn ào hỗn tạp trên phố, giọng nói trong trẻo lại mang chút mềm mại của thiếu niên ấy quả thực giống một dòng suối mát, nghe rất dễ chịu, không khiến người ta phiền lòng.
Thỉnh thoảng lẩm bẩm những lời ấy cũng là tâm tình chân thật nhất của một kẻ lần đầu buôn bán. Rõ ràng đã hạ giá liên tục, vậy mà vẫn chưa bán nổi một lọ, đến cả một người ghé lại xem cũng không có, thế nhưng cậu vẫn giữ được dáng vẻ hoạt bát, tự tìm vui trong cảnh khổ.
Giống như một con quạ non bé xíu, ríu rít gọi mà chẳng biết trời cao đất rộng là gì.
Ân Cửu Tiêu lạnh mặt, trong lòng đặt ra một cái định nghĩa.
Tuy gọi người ta là quạ non, nhưng hắn lại không thấy phiền để mà đổi chỗ, vẫn ngồi nguyên bên cửa sổ lắng nghe.
Chủ yếu là vì con quạ nhỏ này chưa hề oán trách trời đất, ngay cả niềm tin ban đầu cũng chẳng hề vơi bớt, cứ lặp đi lặp lại: “Đây chính là cầm máu tán tốt nhất trong toàn linh giới.” Nghe mãi, ngay cả Ân Cửu Tiêu cũng dần muốn tin thật.
Hắn liền để tâm hơn, muốn biết rốt cuộc bao giờ con quạ nhỏ dưới cửa sổ kia mới có thể bán được một lọ.
Rất nhanh sau đó, hắn lại nghe thấy người kia tự mình tiêu khiển, khe khẽ ngân nga một khúc ca lạc điệu, chẳng biết là để cổ vũ chính mình chăng.
“Vận may tới, xin cho ta vận may tới, vận may mang niềm vui cùng ái tình, vận may tới, chúng ta cùng đón vận may, đón vận may hưng thịnh phát đạt thông suốt bốn bể, hây!”
Đúng lúc này, hai tên thị vệ đang canh ở bên rèm cửa cũng nghe thấy một âm thanh khẽ vang lên.
Bọn họ theo tiếng nhìn lại, dường như là kẻ ngồi bên cửa sổ nãy giờ vẫn cứng đờ như khúc gỗ là Ân Cửu Tiêu chợt bật cười khe khẽ.
Tên phế vật này cười cái gì chứ?
Lúc này, Lâm Thanh Ngân thấy trời càng lúc càng tối, trong lòng cũng bất giác nảy lên vài phần bất đắc dĩ.
Cho đến giờ vẫn chẳng có ai lại gần, thật sự buồn chán quá, bèn tiện miệng hát vu vơ một khúc, hy vọng có thể gọi chút vận may, kết quả lại chẳng được gì.
Chủ yếu là bởi thời gian thật sự không còn nhiều. Cùng lắm cậu chỉ có thể ngồi thêm một khắc, rồi phải nhanh chóng đi hội hợp với xe rác.
Đã rao tặng miễn phí mà còn chẳng ai đến, chủ yếu vì chỗ này quá hẻo lánh, hơn nữa Lâm Thanh Ngân cũng không dám làm gì quá lố ở nơi này để gây chú ý.
Chưa nói đến việc những kẻ bán hàng khác đều đang hằm hằm nhìn ngó, vốn đã có vài phần ghen ghét kẻ mới đến như cậu. Huống chi khu vực động Thiên Phủ này quả thực có quá nhiều người nhà họ Lâm. Dẫu sao đó cũng là đại tộc đứng đầu linh giới, dưới trướng nắm đến mấy chục vạn linh sư, không phải lời nói suông. Những người ấy lại tụ hội cả ở động Thiên Phủ.
Chỉ trong thoáng chốc, cậy đã thấy mấy người thắt thẻ bài của họ Lâm ở thắt lưng đi ngang qua. Cho dù không bán được đan thì Lâm Thanh Ngân cũng tuyệt đối không muốn bị ai đó nhận ra.