Người còn lại khuyên nhủ: “Thôi, ngươi bớt lời đi. Mấy ngày nữa là Lâm Trọng Thiên và Lâm Thanh Sương sẽ trở về, khi ấy các thế lực cũng tụ hội đông đủ. Lâm Trọng Thiên là gia chủ nổi danh công bằng giữ thể diện, hôn ước này đã là chắc như đinh đóng cột, thiên hạ đều biết nên chắc ông ta không dám nuốt lời đâu. Dù thiếu chủ của ta có bị phế mất thì hôn ước với Lâm Thanh Sương vẫn hữu dụng, cứ chờ mà xem.”
Thiên niên Ân Cửu Tiêu trong phòng đều nghe rõ lời họ nói, nhưng hắn vẫn bất động như núi.
Tuy quanh thân hắn chẳng lộ nửa phần dao động linh lực, tuy hộ vệ ngoài kia đều cho rằng hắn là “phế vật vô dụng”, nhưng suốt mấy canh giờ ấy, Ân Cửu Tiêu không phải ngồi ngẩn ngơ, hắn đang tu luyện.
Tu luyện chẳng để ngoại vật quấy nhiễu, huống chi là vài câu tạp ngữ, náo động bên ngoài lại càng vô nghĩa.
Chỉ là hôm nay, buổi chiều lại có một chuyện ngoài ý.
Giữa vô số sự ồn ào tạp loạn vốn chẳng đáng để tâm, Ân Cửu Tiêu bỗng nghe thấy một giọng nói ngay bên dưới cửa sổ.
Hiếm khi hắn vừa tu luyện vừa phân tâm, có lẽ do hôm nay tâm thần chưa được tĩnh như mọi khi, chẳng hiểu sao lại chú ý đến tiếng nói ấy.
Hình như là một tiểu thương bán đan dược, đầu óc chẳng lanh lợi, chọn đúng góc khuất này để bày sạp, ngay dưới cửa sổ, khó trách chẳng bán được gì.
Ân Cửu Tiêu lắng nghe hắn lẩm bẩm ở dưới lầu, giống như một tên xui xẻo ngốc nghếch.
“600 linh thù có ai mua không?”
“Hình như hơi đắt.” Giữa chừng xen cả tiếng loạt xoạt. “Vậy sửa thành 500 đi.”
“400 cũng không được sao?”
“Đã rẻ lắm rồi mà.”
“200! Giá gãy xương! Qua thôn này chẳng còn quán này nữa đâu, chư vị huynh đài!”
“Không được thì ta cho không vậy!”
“Trời cao ơi, giờ ta cúng mèo chiêu tài với Quan Nhị gia còn có tác dụng gì không?”
“Sao vẫn chẳng có ai?”
“Này? Có ai nhìn ta một cái cũng được?”
“Chẳng lẽ phải bù thêm?”
“Cũng không phải là không thể.”
“Nhưng ta lấy đâu ra tiền mà bù chứ, đến một bình cũng chưa bán nổi.”
“Nếu không có ai chịu thử thuốc, ta có nên tự mình ra làm mẫu cho mọi người không?”
“Nhưng thân thể ta yếu ớt thế này, e rằng một nhát dao thôi là đi đời.”
So với đám tiểu thương khác, dù cái tên ngốc ấy chẳng bán nổi hàng, cũng không đến nỗi ồn ào khó chịu.
Chắc cậu cũng chưa lớn lắm, vốn không chen nổi với những kẻ bán hàng dày dạn kinh nghiệm, tiếng rao cũng chẳng lọt ra ngoài, nhận ra điểm này rồi thì rất nhanh liền bỏ hẳn việc rao bán, dù sao cũng chẳng có tác dụng, chỉ thỉnh thoảng lẩm bẩm vài câu.
“Ta chỉ cần có một vị khách thôi là đủ rồi.”
Âm thanh tha thiết ấy lại rơi vào tai của Ân Cửu Tiêu.
“Chỉ cần có một người chịu thử qua thì sẽ biết ngay đan dược của ta là tốt nhất.”
Thứ cậu bán chẳng qua chỉ là loại cầm máu tán hoàng giai cấp ba thông thường nhất, chẳng biết từ đâu ra cái niềm tin ngốc nghếch kia.