Chương 30: Cả ngày bận rộn

Chỉ dựa vào cảm nhận, cậu cũng thấy linh khí trong viên thuốc này đậm đặc hơn hẳn so với loại cầm máu tán hoàng giai cấp ba mà trang trại chuẩn bị sẵn.

Nhưng để đánh giá chuẩn xác linh dược và đan dược, cậu không phải chuyên gia, bên người lại không có pháp khí chuyên dụng nên chất lượng thực sự thế nào thì vẫn cần thử nghiệm.

Thân thể cậu quá yếu, tất nhiên không ngu dại đến mức tự rạch mình để thử thuốc, thế là cậu đi bắt một con gà trong vườn.

Kết quả thật sự khiến người ta vui mừng: con gà xui xẻo kia chẳng những khỏe lại mà còn vỗ cánh nhảy nhót, dường như còn hoạt bát hơn trước.

Miễn là chất lượng thuốc ổn định thì đây chính là con đường kiếm tiền rõ rệt.

Mười vạn linh thù thoạt nhìn thì quá xa vời, nhưng Lâm Thanh Ngân nghĩ kỹ, cậu có thể tự gieo trồng viên mạch, bên người lại có nông cụ cải tạo, một mình cậu miễn cưỡng vẫn có thể lo liệu được khâu nguyên liệu.

Dược đế không thể mãi xin của Dư Âm Âm, nơi này vốn không phải dược phòng. Nhưng may thay loại dược đế cấp thấp này rất phổ biến trên thị trường, chờ cậu bán được đan, có tiền rồi thì hoàn toàn có thể mua.

So với các luyện dược sư khác thì cậu đã tiết kiệm được không ít chi phí và rủi ro. Chỉ cần siêng năng, kiếm được khoản tiền này hẳn không quá khó.

Vậy nên cả ngày hôm nay Lâm Thanh Ngân bận rộn không ngớt.

Cậu tự đặt cho mình kế hoạch rõ ràng, sửa sang và giữ lại toàn bộ kết quả nghiên cứu trước kia, lại dùng giống viên mạch mới nhất để bắt đầu gieo trồng trên diện rộng, đến tận tối mịt mới xong việc.

Thừa lúc đêm khuya, cậu lại đến chỗ Dư Âm Âm bẩm báo một tiếng với sư phụ rồi tự vào kho lấy hơn mười phần dược đế mình cần.

Dư Âm Âm vẫn giữ dáng vẻ lãnh đạm, nửa nằm trên ghế quý phi, ngậm ống điếu dài. Cậu nói gì thì bà cũng chỉ khẽ ngẩng mắt rồi để mặc cậu tự lo.

Tiêu hao hết chỗ nguyên liệu sẵn có để luyện cầm máu tán sẽ mất chín canh giờ rưỡi, sáng ngày mai là cậu có thể thu hoạch.

Bận rộn xong thì cậu mới quay về tiểu viện của mình.

Có lẽ do Lâm Thư Xu vừa mới trở về, ảnh hưởng đến Lâm Phỉ không ít, hai ngày nay hắn ta quả thật không rảnh tới gây chuyện. Tiểu viện của Lâm Thanh Ngân còn nguyên vẹn, không bị phá cho hả giận như trước.

Dạo này thật là chuyện vui nối tiếp chuyện vui!

Lâm Thanh Ngân về đây cũng chẳng phải chỉ để ngủ một giấc, mà còn lấy thang trèo lên tường, ném sang viện bên cạnh một viên đá nhỏ.

Viện kế bên vốn là chỗ ở của mấy nông phu, nói đúng ra nơi này vốn dĩ vắng vẻ, chỉ có gia nhân cư trú, còn Lâm Thanh Ngân là bị trong nhà đuổi sang đây ở.

Không lâu sau, có người nghe tiếng động rồi bước ra.

“Thanh Ngân thiếu gia!” Người đó là Thập Thất, vừa thấy cậu liền vui mừng vẫy tay, lại lo lắng hỏi: “Ta nghe nói người bị ngã, giờ đã đỡ chưa?”

“Đỡ nhiều rồi!” Lâm Thanh Ngân chụm tay trước miệng đáp lại: “Thập Thất, mai ta muốn ra ngoài thành mua một số thứ, ngươi đi cùng ta được không?”

Lâm gia vốn không đóng cửa nghiêm ngặt, người trong phủ đều có thể tự do ra vào. Dù cảnh ngộ của Lâm Thanh Ngân tệ đến đâu thì cậu vẫn có lệnh bài của Lâm gia, chỉ cần xuất trình cho thị vệ là qua được.

Có điều nơi này quá rộng lớn, cậu không có phương tiện để đi lại nên vẫn cần tìm người giúp.