Cũng bởi vậy mà Dư Âm Âm không thể dùng quá nhiều linh thuật để xác định cái gọi là “vết bớt” trên mặt cậu rốt cuộc là thứ gì.
Hiện giờ chỉ có thể nhìn ra một chút: hẳn là khi còn trong thai, thân thể mẹ vốn đã không ổn, khí tức hỗn loạn, linh khí va chạm lẫn nhau, từ đó để lại cái bớt này trên mặt cậu. Nó cũng giống như tư chất cực kém của cậu vậy, đều là thứ “tổn thương bẩm sinh”, hay nói cách khác là một loại “thiếu hụt” từ lúc chào đời.
Vết bớt chỉ là biểu hiện bên ngoài, còn tư chất kém chính là căn nguyên bên trong. Cũng chính vì thế mới giải thích được vì sao cậu tu luyện quá sức liền đau đớn.
Theo tốc độ hiện nay, cả đời này e rằng Lâm Thanh Ngân cũng khó có đủ thực lực để chịu đựng những loại linh thuật chẩn đoán ấy.
Trong ký ức, cậu cũng từng thấy trước ba tuổi thân thể còn tạm ổn, nguyên chủ đã được dùng vài loại linh thuật trị liệu ôn hòa, nhưng tất nhiên chẳng có tác dụng gì.
Dù giờ đây đã trói buộc hệ thống này thì tư chất của bản thân cậu vẫn chẳng hề được cải thiện.
Cậu vốn đã nhận mệnh từ lâu, con người làm sao có thể có được tất cả, chỉ cần giữ được một con đường sống đã là quá tốt rồi.
Nhưng nếu viên giải độc hoàn trong phần thưởng nhiệm vụ thật sự là để cho cậu dùng thì chẳng phải chứng tỏ rằng vết bớt này cùng với thể chất kém cỏi của cậu rất có thể đúng như cậu từng phỏng đoán rằng đều do độc gây ra sao?
Điều đó có nghĩa đây vốn là một căn bệnh có thể chữa trị!
Dù đã bỏ lỡ mười mấy năm tu luyện, lại không có tủy căn, Lâm Thanh Ngân cũng biết cho dù có được chữa lành thì e rằng cậu khó mà trở thành cường giả. Nhưng nếu thật sự có thể giải độc thì chí ít cậu cũng sẽ có một thân thể bình thường.
Ý nghĩ ấy khiến lòng cậu không khỏi dâng lên từng đợt sục sôi.
Chỉ cần cậu đủ cố gắng thì mọi vận rủi trước kia đều có thể thay đổi.
Cuộc sống rồi sẽ dần tốt lên.
Trong lúc Lâm Thanh Ngân còn miên man suy nghĩ, nửa canh giờ luyện đan cũng đã nhanh chóng trôi qua.
Họa tiết cỏ nhỏ trên cổ tay cậu hơi nóng lên tựa như đang nhắc nhở.
Lâm Thanh Ngân mở giao diện, quả nhiên thấy góc phải phía trên cái lò luyện đan nhỏ đang lóe lên ánh sáng vàng báo hiệu có thể thu hoạch.
Cậu ấn vào, liền có một bình gỗ tròn trịa hiện ra trên tay.
Cậu mở nắp bình, bên trong là số cầm máu tán vẫn còn ấm nóng, tỏa ra mùi thuốc thoang thoảng.
Đây là loại đan dược cơ sở, phạm vi sử dụng rất rộng, vừa có thể uống trực tiếp lại có thể nghiền thành bột để dùng ngoài. Cậu đếm thử thì thấy có tổng cộng hai mươi mốt viên, lại lấy một viên ra nghiên cứu kỹ càng.
Hệ thống có ghi rõ chất lượng đan dược chịu ảnh hưởng từ nguyên liệu.
Lâm Thanh Ngân dùng chính loại viên mạch dị hóa do mình cải tạo, hàm lượng linh khí cao hơn nhiều so với giống thường, tất nhiên sẽ phản ánh lên chất lượng đan. Theo lý thuyết, cầm máu tán do hệ thống sản xuất ra cũng phải tốt hơn hàng bán trên thị trường.