Những năm nay, chẳng ai biết cậu đang mày mò cái gì, lại càng không rõ cậu đạt được tiến triển đến đâu. Cậu cũng chưa từng mở miệng nói ra.
Chỉ có điều nội dung nhiệm vụ thì dễ hiểu, nhưng phần thưởng phía dưới lại khiến cậu cảm thấy kỳ lạ.
Độ thân cận tự nhiên là thứ gì? Còn như phương thuốc cầm máu tán, Lâm Thanh Ngân cảm thấy chẳng cần hệ thống nói thì cậu cũng biết.
Cầm máu tán vốn chẳng phải một loại đơn lẻ mà là tên chung cho các loại linh đan từ Hoàng giai cấp một tới cấp ba. Thuốc như tên gọi, chủ yếu dùng để bổ sung linh khí, trị liệu vết thương. Bởi công dụng tương đồng nên chẳng cần phân biệt quá chi li.
Cũng bởi thế mà có rất nhiều đơn thuốc cầm máu tán, bởi linh thực cấp thấp có khả năng chữa trị cũng không ít. Theo hiểu biết của Lâm Thanh Ngân, trên thị trường hiện lưu truyền tổng cộng 289 loại phương thuốc, từ giản dị đến phức tạp, từ tốt đến dở.
Viên mạch dị biến phối cùng dược liệu cơ bản chính là phương thuốc phổ biến bậc nhất. Bởi lẽ tỉ lệ đơn giản, hiệu quả lại cao, cấp bậc cũng khá, chỉ cần luyện dược sư có đủ năng lực, không bị thất bại là đã có thể luyện ra một lò cầm máu tán cấp ba thượng phẩm.
Dẫu Lâm Thanh Ngân chẳng có thiên phú luyện dược, nhưng tất cả những phương dược ấy cậu đều thuộc lòng vanh vách, phối tỉ lệ hay thời gian luyện chế cũng rõ như lòng bàn tay. Căn cơ của cậu vốn rất chắc, nông nghiệp và luyện dược lại có quan hệ mật thiết, thành thử hễ xem một lượt là cậu liền nhớ ngay.
Trí nhớ kinh người hẳn là ưu điểm duy nhất của thân thể này.
Kiếp trước trí nhớ của cậu vốn đã xuất chúng, giờ lại có hiệu quả cộng hưởng, quả thật là vừa thấy liền không quên.
Đối với dân chúng bình thường, cầm máu tán cũng chẳng phải thứ gì bí mật. Dù là đứa nhỏ còn bú mớm cũng có thể đọc thuộc vài phương thuốc, sao hệ thống phải lấy đó làm phần thưởng?
Có lẽ giấc mộng vốn chẳng cần phải hợp lý.
Lâm Thanh Ngân chưa kịp nghĩ thêm, vừa mới phân tích xong những dòng chữ trên màn sáng thì trong đầu liền ong một tiếng.
Màn hình trước mắt mờ dần, cậu cảm thấy bản thân mình như bị rút khỏi nơi nào đó, “bộp” một tiếng, một hồi sau mới thực sự có cảm giác.
Lúc này cậu mới coi như thật sự mở mắt tỉnh lại.
Trước mắt còn chưa kịp nhìn rõ thì nơi đầu mũi đã thoang thoảng mùi cỏ xanh, đó chính là hương vị quen thuộc của nông trại nhà họ Lâm.
"Con tỉnh rồi."
Cậu nghe thấy bên cạnh có người mở miệng, giọng điệu thản nhiên, nếu không lắng nghe kỹ thì sẽ khó mà nhận ra trong đó ẩn chứa đôi phần quan tâm.
"Lớn bằng ngần này rồi, lái một cỗ xe cũng có thể lật, con đó…"
Lâm Thanh Ngân đưa tay dụi mắt, vẫn nhớ rõ giấc mơ kỳ quái vừa rồi. Nhưng màn sáng đã biến mất, thấy người bên cạnh, sự chú ý của cậu liền nhanh chóng dời đi.
Cậu đang nằm trên giường, phía trước có một nữ nhân ngồi, chính là người vừa cất tiếng.