Còn về chuỗi nhiệm vụ dài dằng dặc kia, với Lâm Thanh Ngân mà nói cũng chẳng xa lạ, thậm chí có thể nói là quen thuộc đến cực điểm.
Bởi vì đó chính là điều mà cậu đang nghiên cứu gần đây.
Trong mộng cũng có thể mơ thấy chuyện này, Lâm Thanh Ngân thầm nghĩ: ta quả nhiên là kẻ một lòng say mê sự nghiệp canh nông.
Viên mạch vốn dĩ là một loại linh thực cấp một hết sức phổ thông, trong các linh thực cấp một cũng thuộc loại tận cùng, linh lực ẩn chứa ít ỏi đến đáng thương. Cậu vừa mới hái rồi, thứ này phổ biến đến mức trong nông trại nhà họ Lâm muốn ngắt bao nhiêu cũng chẳng ai thèm để ý.
Bởi vì dễ trồng, dễ sống, tốc độ sinh trưởng nhanh nên công dụng duy nhất của nó chỉ là làm lương thực chính, vừa no bụng vừa bổ sung chút ít linh lực. Nhìn qua thì chẳng khác bao nhiêu so với lúa gạo, lúa mì ở kiếp trước.
Thế nhưng viên mạch lại không hề đơn giản đến thế. Chỉ từ một loại thực vật nhỏ bé, Lâm Thanh Ngân đã cảm nhận rõ sự khác biệt cùng màu sắc huyền ảo của thế giới này so với kiếp trước.
Thông thường, khoảng một phần trăm số viên mạch sẽ phát sinh dị biến trong quá trình sinh trưởng. Đây là một sự chuyển hóa vô cùng thần kỳ: toàn cây biến sang sắc đỏ tươi, cao lớn hơn, thân cứng cáp hơn, lá hẹp dài, hạt kết thành những quả như ngọc lưu ly trong suốt.
Quan trọng hơn là hạt của viên mạch dị biến ẩn chứa linh lực gấp mười lần bình thường, nếu phân cấp thì đã vượt lên tới hoàng giai cấp ba trở lên. Đồng thời, loại quả này ngoài việc bổ sung linh khí thì còn giúp vết thương mau liền, giảm nhẹ đau đớn.
Chính vì vậy mà viên mạch đỏ dị biến trở thành dược liệu quý để luyện linh đan.
Nhưng loại dị biến này lại không thể di truyền, có nghĩa là hạt từ cây dị biến đem gieo trồng cũng vô ích, tỷ lệ dị biến hoàn toàn ngẫu nhiên, không cách nào dùng nhân công khống chế.
Trong nông trại nhà họ Lâm, phàm là thấy ruộng viên mạch nào xuất hiện sắc đỏ thì nông phu đều lập tức đánh dấu, người hầu trong phòng bếp nhỏ tuyệt đối không được tự tiện hái, chỉ được để dành cho dược phòng của Lâm gia sử dụng.
Một việc thú vị như thế thì sao kẻ cắm rễ trong ruộng đồng cả đời như Lâm Thanh Ngân lại không nghiên cứu cho được?
Hơn mười năm nay cậu đâu phải chỉ lo cày cấy dùng sức lực tầm thường, ngay khi phát hiện thế giới này có vô vàn khả năng là cậu liền nhanh chóng tự lập kế hoạch tự học khai trí.
Dù hai thế giới có điểm tương đồng, nhưng khoa học ở Linh giới lại vận hành theo một hệ quy tắc khác. Trước khi nghiên cứu, cậu phải xây nền tảng thật vững, kết hợp cùng với kinh nghiệm kiếp trước mới dám bắt tay thử nghiệm.
Mười mấy năm qua, Lâm Thanh Ngân sống lặng lẽ, nhưng thời gian một khắc cũng chẳng hề uổng phí.
Tỷ lệ dị hóa của viên mạch vốn được coi là không thể dùng nhân công khống chế, đó là thường thức. Nhưng ai nói thường thức thì nhất định không thể bị phá vỡ? Chỉ cần đi đúng đường, dị hóa mười phần trăm cũng chẳng phải là điều không thể.