Chương 13: Linh sư

Trong các loại Linh sư, phổ biến nhất là hệ chiến đấu, chiếm hơn bảy phần mười. Bởi thiên hạ quanh năm chịu ma khí quấy nhiễu, mà nơi có ma khí lại thường ẩn giấu kỳ bảo.

Thế nên khắp nơi đều trong trạng thái nửa chiến tranh, vừa chống lại ma khí vừa tranh đoạt tài nguyên, các thế lực đối đầu kịch liệt, giao tranh liên miên.

Trong hoàn cảnh xã hội như vậy, võ lực tất nhiên trở thành thước đo quan trọng nhất, hệ chiến đấu đông đảo, địa vị cao cũng là hệ quả tự nhiên.

Ngoài ra còn có khoảng hai phần mười Linh sư trời sinh có khả năng trị liệu hoặc phụ trợ khác, cũng thuộc hệ tác chiến, chỉ khác nhau về việc phân công.

Trừ ra hai loại lớn đó thì số còn lại là hai nhánh nhỏ, mỗi loại chỉ chiếm chừng năm phần trăm, đó là Luyện Dược sư và Luyện Khí sư.

Loại “tủy” trong thể chất của họ khác hẳn các Linh sư thường. Khi dùng linh thạch đo nghiệm, bóng chiếu của Luyện Dược sư sẽ hiện thành một nhành cỏ xanh non nhỏ bé, còn của Luyện Khí sư là một lưỡi đao nhỏ.

Thế nhưng khi vận dụng thì không hề có thực thể, nếu phải giải thích thì đại khái là một luồng khí vô hình khó gọi tên, có thể thúc động dược đỉnh hay khắc đao, bắt đầu luyện chế.

Hai loại Linh sư này so có địa vị cao hơn nhiều người thường.

Luyện Dược sư luyện thành đan dược, Luyện Khí sư rèn nên linh khí, căn nguyên bản chất đều tương tự: đó là đem linh bảo, linh vật thiên nhiên hoặc nuôi trồng kết hợp theo tỉ lệ, dung hòa để Linh sư dễ dàng hấp thu hay sử dụng, khiến hiệu dụng tăng cao, thực lực được tăng lên.

Đây là định nghĩa khái quát mà Lâm Thanh Ngân tự rút ra. Sản phẩm của hai loại thiên phú này mang tính quý hiếm, cho nên Luyện Dược sư hay Luyện Khí sư tài giỏi đều được người người truy cầu.

Ví dụ như Lâm Phỉ vừa mới bắt nạt người khác chính là một Luyện Dược sư. Hắn ta không kế thừa được Lưu Ly Song Thủ Nhận của Lâm gia, song lại may mắn có thiên phú luyện dược.

Tuy tu vi của Lâm Phỉ chẳng cao, lúc đo hồn thì thiên phú khởi điểm là bốn tầng, dĩ nhiên đã hơn Lâm Thanh Ngân, nhưng so với toàn Lâm gia thì vẫn rất tầm thường.

Thiên phú Luyện Dược sư vốn hiếm, con đường tu luyện lại khó khăn hơn Linh sư bình thường. Thường ngày Lâm Phỉ lại lười biếng, chẳng chuyên tâm nên đến nay mười lăm tuổi rồi vẫn chỉ là một Luyện Dược sư Hoàng giai cấp ba, đã dậm chân tại chỗ hai ba năm rồi.

Trình độ ấy so với Lâm Thanh Ngân đang nỗ lực tu hành đạt Hoàng giai cấp hai, nhìn qua cũng chẳng cách biệt bao nhiêu. Trong nhóm hậu bối Lâm gia, thực ra hắn ta cũng gần cuối bảng. Dù cha hắn ta được sủng ái nhưng cũng chẳng phải chính quân.

Mà hiện nay Lâm Phỉ vẫn giữ được thể diện của thiếu gia Lâm gia, ngày thường còn vênh váo hung hăng chủ yếu cũng là dựa vào “tủy” Luyện Dược sư kia.

Trong nơi này, có "tủy" hay không chính là khác biệt một trời một vực, huống chi lại là tủy của Luyện Dược Sư vốn đã cực kỳ quý giá.