Tạ Hào vẫn dửng dưng, không hề có chút hối hận nào.
Tạ Chu đổi giọng: “Cũng trách ta làm sư phụ không cẩn thận, không biết Ngọc Kinh từ đâu nghe tin Yên nhi bị thương, lén lút đi chữa cho nàng, mới sinh ra nhiều rắc rối như vậy.”
Lòng của Lãnh Yên đã không còn, nhưng nghe họ bàn bạc về tiểu sư huynh như thế, nàng vẫn thấy đau thắt. Thì ra hắn không phải phụng mệnh sư tôn đến chữa thương cho nàng, mà chỉ vì quá kiêu ngạo, không muốn nói rõ sự thật.
Chưởng môn Hạ Hầu phất tay: “Thôi đi, việc đã rồi, cũng may không ảnh hưởng đại cục.”
Mọi người lại cảm thán một phen, rồi từng người một rời đi.
Tạ Chu đi sau cùng, chờ khi những người khác đã cưỡi hạc bay lên tầng mây, hắn ta bỗng dừng bước, quay lại: “Sư huynh.”
Tạ Hào ngẩng đầu khỏi chỗ ngồi: “Còn việc gì?”
Tạ Chu hơi chần chừ: “Khi huynh ở hạ giới tìm thấy đứa nhỏ kia, có gặp qua cha mẹ nó không?”
Tạ Hào hờ hững đáp ừ.
Tạ Chu lại hỏi: “Chỉ là phàm nhân?”
Tạ Hào gật đầu: “Ừm.”
Tạ Chu lại truy: “Họ có linh căn không?”
Ánh mắt Tạ Hào khẽ nâng, nhìn thẳng hắn.
Tạ Chu cười nhẹ: “Sư huynh đừng trách. Dược liệu của Yên nhi đều xuất từ Diệp Trập Cung của ta, qua tay ta bao năm, nếu ta còn không nhận ra manh mối thì đôi mắt này cũng vứt đi cho rồi.”
Hắn ta ngừng một lát, rồi tiếp: “Linh mạch của Yên nhi không phải quá yếu, mà là quá mạnh…”
Hắn ta lại liếc nhìn sắc mặt sư huynh: “Những công pháp huynh dạy nó bao năm nay, thực ra cũng chỉ là để bào mòn linh mạch thôi, đúng không?”
Tạ Hào không nói một lời, nhưng chỉ thoáng nhìn thần sắc của hắn, Lãnh Yên đã hiểu – Tạ Chu nói trúng.
Khi trước, nàng ngày đêm khổ luyện những pháp quyết ấy, nhiều lần tu đến nôn ra máu, suýt tẩu hỏa nhập ma, chỉ để bù đắp khuyết thiếu bẩm sinh, mong không phụ sự kỳ vọng của sư tôn.
Hóa ra, kỳ vọng của sư tôn chỉ là muốn nàng trở thành một cái bình chứa thích hợp.
Nàng muốn khóc, nhưng một tia tàn hồn làm gì có nước mắt, thậm chí ngay cả âm thanh cũng không phát ra được.
Nên nàng chỉ có thể cười, cười cho kiếp nhân sinh ngắn ngủi như giọt sương của mình, bi thương và buồn cười đến thế.
Tạ Chu lại nói: “Nguyên thần của Tử Lan đã được ủ dưỡng trong huyền băng suốt hai trăm năm, lẽ ra đã khôi phục bảy tám phần, vậy mà vẫn không gánh nổi linh mạch ấy, phải dùng thuốc mười năm mới chịu được. Đây rốt cuộc là dạng linh mạch gì? Có lẽ cũng là ý trời, thân xác này vốn định sẵn để Tử Lan sử dụng… Đợi đến khi nguyên thần và thể xác hoàn toàn hòa hợp, chỉ e tu hành sẽ…”