Chương 23

Đi đầu là chưởng môn đương nhiệm – Hạ Hầu Nghiễm, thường ngày vốn nghiêm mặt, nay cũng lộ ra nụ cười hiếm thấy: “Tiểu sư muội, còn nhớ hôm nay là ngày gì không?”

Khích Tử Lan xúc động rưng rưng: “Chưởng môn sư huynh…”

Nàng ta chào hỏi từng người, nước mắt lã chã: “Đã hai trăm năm, không ngờ các huynh vẫn còn nhớ…”

Tạ Chu vẫn giữ vẻ hào sảng như ngày thường, khẽ cong môi cười: “Hôm qua là sinh thần tiểu sư muội, dù có quên gì cũng không thể quên chuyện của muội.”

Y dừng lại rồi nói tiếp: “Chỉ tiếc không thể mừng sinh thần đúng ngày, hôm nay đành bù lại.”

Lúc ấy, Lãnh Yên mới nhớ ra, hôm qua cũng là sinh thần của nàng.

Ở hạ giới, con gái nghèo khổ như nàng nào có ai nhớ đến sinh nhật. Mới đến Trọng Huyền Môn, nàng thậm chí không biết ngày sinh của mình. Chính là Tạ Hào đã thay nàng suy tính.

Đến tận lúc chết, nàng mới hiểu, bọn họ không phải tình cờ gặp gỡ. Tạ Hào vốn dĩ là tìm người cho Khích Tử Lan mượn thân thể, vì vậy mới chọn nàng. Nàng và Khích Tử Lan cùng ngày sinh, cũng chẳng phải điều gì lạ.

Mười năm qua, chẳng ai mừng sinh nhậtvì nàng, cũng chẳng ai tặng nàng lấy một món lễ vật. Mỗi năm đến ngày ấy, Tạ Hào lại bế quan, ngay cả tiên thị hầu hạ nàng cũng biến mất. Cả Chiêu Dao cung chỉ còn mình nàng đơn độc.

Ngay cả khi Khích Tử Lan còn say ngủ trong huyền băng, họ vẫn tổ chức sinh thần cho nàng ta.

Cùng một ngày sinh, Khích Tử Lan được chào đón hai lần đến cõi đời này, còn ngày sinh của nàng, lại trở thành ngày chết.

Tuy phòng Tạ Hào rộng, nhưng khi quá nhiều người tụ lại trước giường, bỗng trở nên chật chội, mà cũng bởi vậy lại toát lên vẻ quây quần ấm áp.

Lãnh Yên chỉ cách họ một tấc, nhưng lắng nghe tiếng cười vui vẻ ấy lại như thể nàng đang đứng một mình nơi hoang dã, cách biệt không chỉ là âm dương sinh tử, mà là cả một cõi thế gian.

Chết đi rồi, nàng mới hiểu rõ, phàm nhân như nàng vốn không thuộc về bọn họ. Mọi yêu thương họ từng dành, chẳng qua vì nàng giống Khích Tử Lan mà thôi, giống một món đồ để họ nhìn ngắm tưởng niệm người cũ.

Trong lòng nàng chỉ còn lại hoang vu, nhưng cũng như tỉnh mộng.

Các vị trưởng lão lần lượt mở hộp trong tay, ánh sáng bảo vật giao hòa rực rỡ, cả căn phòng bừng lên huy hoàng chói lọi.

Khích Tử Lan liên tục thốt lên kinh ngạc vui mừng, những món pháp bảo ấy, Lãnh Yên trước nay chưa từng nghe tên, vậy mà Tử Lan chỉ nhìn một cái đã nhận ra từng món một, yêu quý khôn cùng:

“Đồng Phong tử sắt? Chương trưởng lão, thật sự là Đồng Phong tử sắt sao? Lần này không có cớ lười biếng rồi, trưởng lão nhất định phải thúc giục ta luyện cầm cho xứng với tuyệt phẩm này!”

“Lăng trưởng lão, năm khối ngọc này thật sự quá quý giá, ta nhận của ngài rồi, chắc phải giúp ngài đấm lưng suốt trăm năm mới đền đáp được mất!”

Cả phòng bật cười, đến cả Lăng trưởng lão nghiêm nghị thường ngày cũng không kìm được cong khóe môi.