Khích Tử Lan hỏi: “A Hào ca ca, khi nào muội mới có thể tu luyện lại?”
Tạ Hào nói: “Đợi khi muội đã thích ứng với thân thể mới, thần hồn ổn định, tu hành cũng không muộn. Không cần vội vàng.”
Tử Lan khẽ thở dài, rồi lại cười rạng rỡ, tỏ vẻ hiểu chuyện: “Có thể chết đi sống lại đã là kỳ tích rồi. Dù sau này không thể tu luyện, có Huyền Uyên tiên quân bảo vệ, lại thêm các sư huynh và trưởng lão, chẳng lẽ còn sợ bị thiệt?”
Nàng ta kiêu hãnh ngẩng đầu: “Muội chính là tiểu sư muội được cả Trọng Huyền Môn sủng nhất cơ mà!”
Trong mắt Tạ Hào cũng ánh lên một ý cười mờ nhạt.
Khích Tử Lan lại nói: “Các sư huynh và trưởng lão đâu rồi? Muội mong được gặp họ quá, không thể chờ nổi nữa.”
Tạ Hào đáp: “Tối qua bọn họ đứng ngoài trận hộ pháp, hao tổn không ít linh lực. Nhất là mấy vị trưởng lão, hiện tại đều đã nhập tĩnh tọa điều tức.”
Thì ra, lúc nàng bị từng nhát từng nhát xé rách thần hồn, phải chịu khổ hình lăng trì không thể tưởng tượng nổi, những vị trưởng bối mà nàng vẫn hằng kính ngưỡng thân cận xưa nay, đều có mặt.
Lãnh Yên nghĩ, lẽ ra giờ nàng đã không còn thân thể, không còn tri giác, nhưng nàng vẫn cảm nhận được một luồng giá lạnh thấu xương.
Nàng không muốn nghe tiếp, cũng không muốn nhìn tiếp. Nàng sợ hãi những sự thật nhiều hơn nữa.
Nàng đã thành ra thế này rồi, mà sự thật thì chỉ càng khiến người ta thêm đau khổ, thêm giày vò, còn có ích gì?
Nếu nàng có đôi mắt, nàng sẽ nhắm lại; nếu nàng có đôi tai, nàng sẽ bịt kín; nếu nàng có đôi chân, nàng sẽ rời đi.
Nhưng nàng không còn mắt, không còn tai, cũng không còn chân, không thể trốn đi, không thể làm gì, chỉ có thể nhìn, nghe.
Khích Tử Lan cụp mắt xuống: “Đều tại muội, liên lụy đến các sư huynh sư bá.”
Tạ Hào nói: “Đừng nghĩ nhiều, họ cũng nóng lòng muốn gặp muội.”
“Thật ư?”
Tạ Hào khẽ gật đầu: “Ta sẽ truyền âm, mời bọn họ đến.”
Đôi mắt Khích Tử Lan lập tức sáng lên, định ngồi dậy chải đầu điểm trang.
Tạ Hào ngăn lại: “Muội cứ nằm nghỉ, đều là người nhà, không cần khách sáo.”
Khích Tử Lan gật đầu: “Muội cũng thật sự mệt mỏi, động một chút là kiệt sức.”
Nàng ta vốn có thiên tư xuất chúng, linh căn trong hàng đồng môn chỉ thua mỗi Tạ Hào. Nay đột nhiên nhập vào một thân xác phàm nhân yếu đuối, trong lòng dĩ nhiên sinh ra thất vọng. Dù cố che giấu để không khiến sư huynh phiền lòng, nhưng nỗi bất mãn và không cam lòng vẫn vô tình lộ rõ nơi ánh mắt đầu mày.
Tạ Hào không nói gì thêm, chỉ xoay người kết ấn truyền âm.
Không bao lâu sau, ngoài cửa vang lên vài tiếng hạc kêu thanh thoát.
Khích Tử Lan mừng rỡ: “Chắc chắn là các sư huynh đến rồi!”
Lời vừa dứt, mấy vị đạo nhân khoác đạo bào, dung mạo phiêu dật đã bước vào phòng.
Chưởng môn sư bá, ba vị trưởng lão đức cao vọng trọng, còn có tiểu sư thúc Tạ Chu luôn cưng chiều nàng nhất.
Lãnh Yên nhìn từng khuôn mặt quen thuộc, mỗi người đều mang theo vẻ mừng rỡ tươi cười. Tay họ cầm những chiếc hộp chạm trổ tinh mỹ, nào là kim, là ngọc, thậm chí có cả hộp làm bằng gỗ Cẩm Du vô giá.