Chương 20

Thế nhưng nàng… vẫn chưa tan biến.

Huyền Uyên Tiên quân, chưa từng thất thủ, lần này đã thất thủ rồi.

Có lẽ thiên đạo cao thâm, huyền diệu khó dò, dẫu là Huyền Uyên tiên quân cũng không thể tránh khỏi một sơ sót trong trăm ngàn tỉ mỉ. Cũng có lẽ, thiên đạo đã nghe được tiếng lòng nàng, tiếng khẩn cầu tha thiết mong được sống tiếp.

Lãnh Yên lưu lại một tia tàn hồn, còn mỏng hơn tơ nhện, nhẹ hơn khói sương, mờ mịt như một sợi tơ vương vất quấn nơi kiếm nguyên thần của Tạ Hào, đến mức ngay cả hắn cũng không cảm nhận được sự tồn tại ấy.

Thanh kiếm đã gϊếŧ nàng, dù nay nằm yên trong vỏ, vẫn khiến nàng lạnh toát tim gan. Kiếm khí lạnh lẽo như kim nhọn xuyên thấu hồn phách, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể chém nàng tan tành. Cái đau lăng trì linh hồn trước lúc chết vẫn còn quanh quẩn, ám ảnh không thôi.

Thế nhưng, rốt cuộc nàng vẫn còn sống, sống sót trong đau đớn cùng cực.

Kiếm đặt bên mép giường, giường làm bằng gỗ Thất Tinh chạm trổ tinh xảo, màn lụa xanh rũ đến đất, lờ mờ hiện ra bóng hình một nữ tử nằm bên trong.

Chủ nhân thanh kiếm ngồi nơi mép giường, lặng lẽ trông chừng người đang say ngủ.

Lãnh Yên nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Tạ Hào, đôi tay từng một thời dạy nàng đạo lý, lại không kìm được mà rùng mình.

Chính là đôi tay tựa ngọc ấy… đã tàn nhẫn lấy mạng nàng.

Nàng muốn thoát đi theo bản năng, thế nhưng vừa bay xa chừng ba trượng, lập tức bị một luồng lực lạ lôi ngược trở về. Không rõ vì cớ gì, nàng đã bị phong ấn.

Đúng lúc ấy, nữ tử trong màn mỏng khẽ cựa mình, phát ra một tiếng rên khe khẽ.

Tạ Hào lập tức đứng dậy: “Có chỗ nào không thoải mái sao?”

Vừa hỏi, hắn vừa vén màn, Lãnh Yên thấy rõ diện mạo nữ tử ấy. Dù trong lòng đã đoán được, nàng vẫn không tránh khỏi lạnh toát sống lưng, thấy thân thể chính mình bị linh hồn kẻ khác chiếm giữ, thật quá đỗi quái dị rợn người.

Khích Tử Lan nhíu mày, mắt vẫn nhắm nghiền: “Đau… toàn thân đều đau…”

Tạ Hào đưa tay ra, dường như muốn nắm lấy tay nàng ta, nhưng vừa chạm tới làn da nàng ta, lại rụt tay về.

Tử Lan chầm chậm mở mắt, trong ánh nhìn còn đầy ngơ ngác: “A Hào ca ca, muội đang ở đâu…”

Tạ Hào đáp: “Đây là Chiêu Dao cung.”

Khích Tử Lan khẽ kêu lên một tiếng, đưa tay che má: “Sao muội lại ở trong phòng ngủ của huynh…”

Tạ Hào thoáng lộ ý cười: “Cung Huyền Quý của muội đang sửa sang lại, chỉ có thể chịu ủy khuất mấy hôm.”

Khích Tử Lan nói: “Muội chiếm lấy chỗ của huynh, vậy còn A Hào ca ca thì sao?”

Tạ Hào đáp: “Không ngại, ngày mai ta sẽ bế quan.”

Khích Tử Lan thoáng thất vọng: “Muội vừa mới tỉnh, sao huynh lại muốn bế quan rồi?”

Nàng ta kéo tay áo hắn, khẽ lắc nhẹ: “A Hào ca ca ở lại bên muội thêm được không?”

Tạ Hào rũ mắt nhìn cổ tay mảnh mai lộ ra nơi tay áo nàng ta, gật đầu: “Được.”

Tử Lan cười khúc khích, như tiểu hồ ly lén ăn vụng mật ngọt.