Chương 19

Mọi màu sắc từng có trong đời nàng, đang từng chút một rơi rụng, héo úa theo sinh mệnh, để lộ ra lớp xám xịt thật sự bên dưới.

Cuối cùng nàng lại quay về cái đêm tuyết bẩn ấy, u ám, dơ dáy, tuyết tan chảy dưới thân nàng hòa với bùn đất tanh tưởi, xác súc vật phân hủy, máu và nước mắt. Nàng đến từ trong bùn lầy, nay cũng trở lại bùn lầy ấy.

Thì ra, nàng chưa bao giờ rời đi.

Khi thần hồn từng bước từng bước tan rã, nàng bắt đầu mơ hồ, chẳng còn phân biệt được đâu là ác mộng, đâu mới là hiện thực - còn tàn nhẫn hơn cả ác mộng.

“Nương…” Nàng lẩm bẩm gọi, không mang theo ý thức, chỉ là bản năng. Dù người chưa từng cần nàng, nhưng khi chịu uất ức, chịu đau khổ, nàng vẫn không kiềm được gọi một tiếng, chỉ để xoa dịu nỗi đau, cầu chút ấm áp, dù là giả dối.

Lúc nhát kiếm cuối cùng rơi xuống, nàng chợt tỉnh táo lạ thường, nhìn về bóng người mờ nhòe phía trước.

Một luồng tiếc nuối và không cam trào dâng mãnh liệt, nàng mới mười bảy tuổi, đời còn dài, nàng cũng muốn đi khắp tứ hải bát hoang, muốn nếm đủ đắng cay ngọt bùi của thế gian.

Nàng muốn sống, dù chỉ là cuộc sống thấp hèn, bé nhỏ như con kiến dưới trời đất mịt mù xám xịt.

Nàng vẫn muốn sống.

Nhưng nàng không còn cơ hội nữa.

“Sư tôn…” môi nàng không tiếng động mấp máy, một giọt lệ từ khóe mắt tràn ra, lướt qua nốt ruồi lệ: “Mạng này… trả lại cho ngươi rồi…”



“Đây là A Hào ca ca tìm cho muội…” Khích Tử Lan chỉ về phía xa, giọng nói vẫn trong trẻo ngây thơ, ánh mắt tò mò nhìn nàng thiếu nữ có dung mạo giống mình đến tám chín phần. Nàng ta không nói ra chữ “thân xác”, vì cảm thấy thẹn.

Tạ Hào theo tay nàng ta nhìn qua, thấy thiếu nữ nằm một mình trên tảng đá phủ sương giá, tay phải vẫn nắm chặt vật gì đó.

Đồng tử nàng đã tan rã, không biết đã chết từ lúc nào.

Nàng vẫn nhìn thẳng lêи đỉиɦ động, như muốn xuyên qua từng lớp đá mà nhìn lên trời cao.

Khích Tử Lan cũng thấy đôi mắt vô hồn ấy, bất giác khẽ kêu lên một tiếng, toàn thân cứng đờ, không nói nổi lời nào, như thể cái chết rợn người kia đã cướp luôn giọng nói của nàng ta.

Ngay sau đó, trước mắt nàng ta tối sầm.

“Đừng nhìn.” Tạ Hào che mắt sư muội lại, nhẹ giọng: “Xin lỗi, là ta không tính đúng thời điểm, làm muội sợ rồi.”

“Nàng ấy… chết rồi sao?” Khích Tử Lan run rẩy như chim yến nhỏ co ro trong gió xuân.

“Ừ.” Tạ Hào liếc nhìn Lãnh Yên.

Bên má nàng vẫn còn vương một giọt lệ, vừa tràn ra liền bị đông lại thành băng, lấp lánh dưới ánh sáng của dạ minh châu.

“Nàng đã chết rồi.” Tạ Hào thu hồi ánh nhìn, thản nhiên nói.

Nàng vẫn luôn yên lặng như vậy, đến chết cũng chẳng hề gây tiếng động.

*

Lãnh Yên từng nghĩ điều chờ đón nàng sẽ là bóng tối vĩnh viễn và giấc ngủ ngàn thu.

Không ai có thể sống sót dưới kiếm của Huyền Uyên tiên quân, huống chi nàng chỉ là một phàm nhân.