Chương 18

Nữ tử bị phong trong băng, nguyên thần trôi lơ lửng giữa vô số mảnh vụn băng tinh óng ánh, hàng mi dài khẽ rung động như bươm bướm muốn vỗ cánh bay đi.

“A Hào ca ca…” Nữ tử thấp giọng nỉ non, ama thanh mềm mại như hoàng oanh hót, như suối xuân róc rách.

Sắc mặt Tạ Hào khẽ biến, lập tức lao tới.

Linh lực hắn tức khắc rút sạch, khiến Lãnh Yên ngã mạnh xuống nền đất lạnh cứng, nhưng giờ hắn đã không còn bận tâm đến thân xác kia nữa.

Cú va đập khiến cơn đau do nguyên thần bị xé nát tăng lên gấp bội, Lãnh Yên co quắp người lại vì đau đớn.

Tạ Hào dùng linh lực nâng hồn phách của Tử Lan lên, nhẹ nhàng rủ mắt, dịu giọng: “Đừng sợ, ta ở đây.”

Khích Tử Lan mở mắt, như vừa tỉnh giấc mộng dài. Trong mắt nàng ta vẫn còn chút mơ màng, nhưng ánh nhìn lại trong sáng, thuần khiết, tựa suối nguồn được gột rửa mỗi ngày, dường như từ khi mở mắt nhìn đời, nàng ta chỉ từng thấy trời xanh mây trắng.

“A Hào ca ca, đau quá…” Nàng ta nói, mang theo chút uất ức, chút nũng nịu.

“Đừng sợ.” Tạ Hào nhẹ giọng an ủi: “Chỉ là vừa tỉnh lại, lát nữa sẽ ổn.”

Khích Tử Lan khẽ “ừm” một tiếng giọng mũi, má áp lên ngực hắn: “A Hào ca ca, muội sợ quá…”

Tạ Hào lùi lại một chút: “Thần hồn của muội vẫn chưa ổn định, đừng đến gần ta quá.”

Hắn là thể dương thuần, còn nàng ta là âm linh. Nếu lại gần hắn quá lâu, chẳng khác nào băng tuyết gần lửa, sớm muộn gì cũng tan chảy.

Nhưng Khích Tử Lan lại dựa sát hơn: “Muội mặc kệ, trong huyền băng lạnh lắm, tối lắm, muội không muốn lại một mình nữa…”

Tạ Hào dường như đã quen với sự ương ngạnh ấy của nàng ta, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng, bất đắc dĩ nói: “Yên tâm, từ nay về sau, ta sẽ không để muội cô đơn nữa.”

Lãnh Yên nằm cách đó không xa, lưng dán chặt mặt đá lạnh buốt, giọng nói ngắt quãng của hai người ấy văng vẳng bên tai nàng, khi gần khi xa.

Thì ra đó chính là nữ tử mà Tạ Hào yêu thương, giọng nàng ta tựa dòng suối trong thung lũng mùa xuân, không chút rụt rè, chẳng mang lấy một tia âm u. Nàng nhớ lại hồi nhỏ mới nhập môn, sư tôn và các trưởng bối vẫn hay bảo nàng nên cười nhiều hơn, nên vui vẻ một chút.

Nàng nhìn thân ảnh mơ hồ linh động đáng yêu kia, thì ra, đó chính là hình mẫu bọn họ muốn nàng trở thành, cũng là dáng vẻ mà nàng vĩnh viễn không thể với tới.

Giọng nói của hai người dịu dàng, gần như là lời tình tự thầm thì.

“A Hào ca ca, muội muốn ăn kẹo.”

“Được.”

“Muội còn muốn chu du tứ hải bát hoang.”

“Ta đi cùng muội.”

“Có nhiều nơi muội muốn đến, có nhiều điều muội muốn làm.”

“Được, chúng ta có cả một đời dài.”

Một đời dài, vô tận, đầy đủ mọi thứ, Lãnh Yên nghĩ.

Nàng thật sự rất ghen tị với họ.

Bọn họ có thời gian không giới hạn, có cuộc đời thênh thang, còn nàng, chẳng còn lại gì nữa.

Lưỡi kiếm không chỉ xé rách nguyên thần của nàng, mà còn cắt nát hi vọng, cắt đứt tương lai, cắt cả mười năm ký ức và những tình cảm chưa kịp hiểu rõ đã mơ hồ xuất hiện.