Chương 16

Lãnh Yên nghe hắn nhẫn nại giải thích, môi mím chặt không để tiếng nức nở bật ra.

Nàng quay mặt đi, giơ tay áo lau nước mắt. Đến khi quay lại, gương mặt đã sạch sẽ, chỉ còn viền mắt và đầu mũi đỏ ửng.

“Tiên tôn, ta không còn gì để hỏi nữa.” Nàng khẽ nói.

Tạ Hào gật đầu: “Tốt.”

Hắn lấy ra một vật từ trong tay áo, đặt trên lòng bàn tay như một trái tim vừa bị moi ra khỏi l*иg ngực, vẫn còn đang đập.

Chính là huyết bồ đề – thứ mà Lãnh Yên đã bất chấp tính mạng hái được từ Mê Cốc, đến giờ vẫn còn dính máu nàng.

Tiểu sư huynh không hề đoán sai, thứ đó quả là dùng để thi tà thuật.

“Đa tạ ngươi.” Tạ Hào nói, không chút giễu cợt.

Lãnh Yên cảm thấy gió lạnh cứ tràn vào khoảng trống trong tim, mà có lẽ vì tim nàng đã rỗng rồi, nên chẳng còn cảm thấy đau.

Tạ Hào không nói thêm gì, chậm rãi nhắm mắt, tay kết ấn, miệng niệm chú. Huyết bồ đề dần dần bay lên khỏi lòng bàn tay, phát ra ánh sáng đỏ rực từ bên trong, sau đó co lại, rồi đột ngột nở rộ, cánh hoa tách ra, lộ ra phần nhụy.

Lúc này Lãnh Yên mới nhìn rõ, ở trung tâm nhụy hoa mọc ra một con mắt, xanh biếc, con ngươi thẳng đứng, chính là mắt rắn.

Mắt rắn chằm chằm nhìn nàng như nhìn vào con mồi không thể chạy thoát.

Lãnh Yên lạnh toát sống lưng, vô thức lùi lại một bước.

Nhưng lập tức có một luồng lực mạnh giữ chặt lấy nàng, nhấc nàng lên giữa không trung.

Con mắt rắn từ từ tiến về phía nàng, nàng muốn tránh né, nhưng thân thể đã bị giam hãm, tay chân như bị khóa lại, hoàn toàn không thể cử động.

Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn con mắt ấy tiến sát lại, rồi chui thẳng vào tim nàng.

Nàng cảm thấy có thứ gì đó đang cắn xé tim mình, đau đến mức gần như ngất lịm. Dường như thần hồn cũng bị rung chuyển. Nhưng một luồng thanh quang lập tức phủ lên người nàng, khiến thức hải lập tức tỉnh táo, để nàng buộc phải tỉnh táo chịu đựng tất cả nỗi đau đang giáng xuống.

Giờ đây con mắt rắn đã hoàn toàn hòa vào tim nàng, đang dần dần nuốt lấy máu thịt quanh đó cho đến khi hoàn toàn thay thế, trong l*иg ngực nàng bây giờ, đã không còn là trái tim của người nữa, mà là yêu vật.

Tạ Hào điềm tĩnh giải thích: “Thần hồn của Tử Lan quá yếu, không thể duy trì sinh mệnh, chỉ có thể mượn ngoại vật giúp giữ mạng.”

Đợi đến khi tiếng thở dốc và nức nở của Lãnh Yên dịu xuống, Tạ Hào mới nói: “Tiếp theo sẽ hơi đau.”

Lời còn chưa dứt, nguyên thần kiếm của hắn đã rút khỏi vỏ.

Vô số buổi sáng, Lãnh Yên từng thấy hắn luyện kiếm trong rừng trúc của Chiêu Dao Cung, khi đó hắn chỉ dùng kiếm gỗ. Thanh kiếm này, nàng chỉ từng thấy một lần, là khi hắn cứu nàng khỏi vuốt yêu thú.

Nó từng là luồng sáng xé toạc bóng tối cuộc đời nàng, nhưng lúc này, chính nó lại đang rạch mở linh phủ của nàng.

Đó là nơi sâu kín nhất, an toàn nhất của một người. Nỗi đau đớn như dao chém tận xương, lại thêm cảm giác nhục nhã dày xéo.