Chương 15

Nàng đưa tay áo lau nước mắt, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.

Tạ Hào lặng lẽ nhìn nàng khóc, ánh mắt ngày càng lạnh: “Hắn là người Cơ gia, sẽ không sao. Ngươi không cần đau lòng thay hắn.”

Một lúc lâu sau, Lãnh Yên mới ngừng khóc, thấp giọng hỏi: “Việc này… mấy vị sư bá và trưởng lão…”

“Họ đều biết.”

“Ngay từ đầu đã biết?”

“Ừ.”

Lãnh Yên mấp máy môi, lặp lại lời hắn như đang nghiền ngẫm từng chữ, cố nuốt lấy ý nghĩa bên trong.

Cuối cùng nàng chậm rãi gật đầu: “Ừm.”

Hai người nhất thời im lặng.

Lãnh Yên ngẩng đầu nhìn lên những băng châm treo trên đỉnh hang, ánh sáng lấp lánh như sao trời, đẹp đến mức khiến người ta nín thở.

Đây là lần đầu nàng thấy cảnh sắc đẹp đến thế. Nhìn một lúc lâu mới dời mắt, nhẹ nhàng nói với Tạ Hào: “Tiên tôn, ta còn một chuyện chưa rõ.”

Tạ Hào hơi nhíu mày: “Ngươi nói đi.”

“Tại sao lại thu ta làm đồ đệ?” Nàng nhẹ giọng hỏi.

Nếu chỉ để có một thân xác, vì sao phải thu nàng làm đồ đệ, vì sao không nuôi nàng như một con vật suốt mười năm, để nàng lặng lẽ chết đi là được?

Tạ Hào đáp nhạt: “Giữa ta và ngươi có mười năm duyên phận sư đồ, vi sư chưa từng lừa ngươi.”

Dẫu vậy, nếu chỉ để nuôi lớn rồi gϊếŧ, vì sao phải dạy nàng đạo lý, dạy nàng pháp thuật, mười năm ân cần như một người thầy thật sự? Vì sao lại tốt với nàng như vậy?

Lời định thốt ra, nhưng nàng chợt không muốn hỏi nữa.

Vì nàng bỗng nhớ đến con dê mình từng nuôi. Ngay từ đầu nàng đã biết nuôi dê là để lột da ăn thịt, nhưng nàng vẫn vuốt ve nó, chải lông cho nó, dắt nó đi xa tìm cỏ non, nàng còn hát cho nó nghe, nói chuyện với nó… Con dê ấy có lẽ cũng từng muốn hỏi: nếu nuôi là để gϊếŧ, sao còn làm bao điều dư thừa ấy?

Ngay cả nàng cũng không trả lời được.

Nàng rơi vào trầm mặc. Gió đêm từ cửa hang thổi vào, vang vọng trong hang động, nghe như tiếng rêи ɾỉ của dã thú sắp lìa đời.

Tạ Hào nói: “Còn gì muốn hỏi, hỏi luôn đi.”

Lãnh Yên lắc đầu, rồi lại gật đầu. Giọng nói run rẩy đến mức gió cũng cuốn đi mất: “Tiên tôn, ta… còn có kiếp sau không?”

Tạ Hào im lặng một lúc, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Ta không thể để Tử Lan vướng vào nhân quả.”

Lãnh Yên chẳng qua chỉ là một phàm nhân, đối với tu sĩ mà nói chẳng khác gì con kiến. Hồn phách nàng yếu ớt như đom đóm tàn lụi, dẫu có vướng vào nhân quả, cũng chẳng thể gây tổn hại đến Tử Lan, huống chi còn có hắn che chở.

Thế nhưng Tạ Hào trời sinh cẩn trọng, dù chỉ một tia nguy cơ, hắn cũng không để lại hậu hoạn cho sư muội.

Hơn nữa, thần hồn của Tử Lan bị tổn thương nghiêm trọng, đến mức ngay cả thân xác phàm nhân cũng trở nên quá nóng như lò lửa, khiến nàng ấy chẳng thể chịu nổi. Chỉ khi cắt thần hồn thuộc tính chí âm của Lãnh Yên làm đất dưỡng, bồi đắp một thời gian, nàng ấy mới có thể thích nghi với thân xác mới.