Cố Sơ không biết nên trả lời thể nào, nàng nhìn hộp son phấn nhỏ nhắn tinh xảo, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Nàng không biết trang điểm, làm tử sĩ tất nhiên cũng không cần trang điểm, càng không nói tới có tiền cũng chưa chắc có thể mua được son phấn ở tiệm Vân Tấn
Hoa Nhan.
Nói thích, nàng thật ra cũng không thật sự thích những thứ này.
Nhớ lại, kiếp trước lúc nàng bị ma xui quỷ khiến nhặt hộp son bị Lâm Nhược Tuyết vứt bỏ, nàng cầm lấy nhìn thật lâu, sau đó nàng ngồi ở trước gương đồng, chấm ít son lên ngón tay rồi bôi lên môi.
Nàng không biết bôi, tay run run, bôi nguệch ngoạc biến miệng anh đào nhỏ nhắn thành cái miệng lớn dính máu.
Nàng cũng chưa từng dùng son, vì thế lấy hơi nhiều son, nàng tiếc của, sợ lãng phí, từng nghe Lâm Nhược Tuyết khoe khoang son này có thể sử dụng cho cả môi và má, lại nhớ tới gương mặt mềm mịn, hẳn là dễ bôi hơn môi có khóe, thế là bôi nốt số son còn lại lên mặt rồi dùng lòng bàn tay xoa xoa.
Sau đó, nàng trong gương giống như vai về trên sân khấu, sắc mặt rõ ràng nhợt nhạt lại bôi thành mông con khỉ.
Khi đó nàng thật sự buồn cười, quả thực cũng là vai về trong vở kịch tình yêu của
Cố Trọng Uyên và Lâm Nhược Tuyết.
Cố Sơ gục đầu xuống, hiền thục nói với Cố Trọng Uyên: "Tấm lòng của vương gia, Lâm cô nương chắc chắn sẽ vui vẻ."
Ánh mắt Cố Trọng Uyên bỗng tối lại, vừa định mở miệng nói gì đó thì nha hoàn thân cận của Lâm Nhược Tuyết là Tú Nhi đã vội vã xông vào, sắc mặt lo lắng bẩm báo:
“Vương gia! Tiểu thư không biết vì sao lại đau đầu dữ dội, xin ngài mau tới xem!”
Cố Trọng Uyên im lặng, không đáp lời.
Cố Sơ cảm nhận rõ ánh mắt của hắn rơi xuống người mình — nặng nề và khiến nàng như ngồi trên bàn chông.
Cuối cùng, Cố Trọng Uyên vẫn đứng dậy rời đi. Nhưng trước khi đi, hắn để lại chiếc hộp son phấn bên cạnh nàng.
Lăng Giác mỉm cười, khẽ nói:
“Cô nương, đây là quà Vương gia tặng cho cô nương đấy!”
Nhưng Cố Sơ lại không thể cười nổi.
Chuyện này… kiếp trước chưa từng xảy ra.
Nếu không phải vì nàng vẫn chưa tỉnh khỏi một giấc mơ quá thật, thì sự khác thường này nhất định có ẩn tình.
Nàng nên cẩn thận thì hơn.
Dù gì đi nữa, Cố Trọng Uyên làm sao có thể đột nhiên đối xử tốt với nàng?
Ngày hôm sau tỉnh lại, vẫn ở trong Phương Hoa Uyển, Cố Sơ biết, tất cả không phải nằm mơ.
Bởi vì không phải là mơ, nàng ngược lại càng thêm sầu lo, lo lắng không biết ý đồ của Cố Trọng Uyên là gì.
Cố Sơ không bởi vì ngủ ở Phương Hoa Uyển một đêm mà quên đi thân phận của mình, nàng là tử sĩ của Cố Trọng Uyên, là thuộc hạ của hắn, nàng chấp nhận vào sinh ra tử vì hắn, không màng nguy hiểm, tất cả những việc nàng làm không thể lộ ra ngoài ánh sáng, chứ đừng nói ở trong Phương Hoa Uyển tinh xảo này được người ta chăm sóc.