Khi tỉnh dậy, Cố Sơ vẫn còn nằm trong chăn đệm thơm mềm ở Phương Hoa Uyển.
Mùi gỗ trầm thoang thoảng, màn lụa nhẹ lay, ánh sáng ấm áp từ đèn cung đình hắt lên gương mặt nàng. Không gian yên tĩnh đến mức khiến người ta ngỡ ngàng.
Lăng Giác bước đến, thấy nàng mở mắt thì mỉm cười dịu dàng:
“Cô nương tỉnh rồi? Cảm thấy khá hơn chút nào chưa? Có muốn Lăng Giác giúp cô rửa mặt, chải đầu? Vương gia nói… tối nay ngài sẽ tới.”
Cố Sơ khẽ bật cười.
Thì ra… vẫn chưa tỉnh sao? Vẫn còn trong mơ?
Nếu không, làm sao có thể xảy ra chuyện như thế?
Cố Trọng Uyên không trách phạt nàng. Không lạnh lùng. Còn dặn người chăm sóc nàng?
Nàng cười, nhưng trong lòng lại chua xót. Dù đã sống lại, dù đã cố tránh, nhưng chỉ cần một câu nói, một ánh mắt, nàng vẫn không thể kiềm lòng trước người đó.
Tối đến, Cố Sơ nơm nớp ngồi cạnh Cố Trọng Uyên, cùng hắn dùng bữa.
Món ăn được dọn lên từng đĩa một, tinh xảo như tranh. Bích Loa Xuân được hầu hạ sau cùng, trong chén sứ men ngọc, hương trà dìu dịu, hậu vị ngọt thanh.
Nàng nhấp một ngụm, rồi ngẩn người.
Trong lòng khẽ nghĩ: “Thì ra… mùi vị của những thứ chưa từng được ăn, trong mơ cũng có thể tinh tế đến vậy. Hẳn là do kiếp trước chỉ biết ngửi mùi mà thèm, nên giờ mới tưởng tượng ra được đến từng chi tiết như thế này…”
Trên bàn ăn, không một lời thốt ra.
Cố Sơ ngồi đối diện Cố Trọng Uyên, cả hai lặng lẽ dùng bữa, chỉ có tiếng đũa chạm vào bát đĩa vang khẽ giữa không khí tĩnh mịch.
Mãi cho đến khi Cố Trọng Uyên gắp một miếng thịt bò kho đặt vào chén nàng.
Tay nàng khẽ run. Không phải vì nóng, cũng không phải vì đói. Mà bởi thứ “giấc mộng” này quá đỗi dị thường, như một cái bẫy đẹp đẽ phủ lên những ký ức đau đớn.
Nhưng rồi, điều quái lạ hơn lại xảy ra…
Cố Trọng Uyên bất ngờ rút từ trong ngực áo ra một chiếc hộp gấm nhỏ.
Cố Sơ sững người.
Chiếc hộp ấy nàng nhận ra… quá quen thuộc.
Đây chính là loại hộp đựng son phấn mà Lâm Nhược Tuyết từng có hàng tá trong phòng. Là hộp phấn sáp cao cấp từ tiệm Vân Tấn Hoa Nhan, nơi được ca tụng là “đệ nhất thiên hạ” về son phấn của nữ nhân.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Cố Sơ, Cố Trọng Uyên mở nắp hộp ra.
Bên trong là cả một thế giới nàng từng không dám chạm tới: son môi đủ màu, bột kẻ lông mày tinh xảo, dầu hoa quế thơm dịu, phấn ngọc trai mịn như sương, và cả phấn sáp Ngọc Lan nàng từng chỉ dám nhìn từ xa.
Ánh mắt Cố Trọng Uyên sâu thẳm chăm chú nhìn nàng, chỉ hỏi một câu lời ít ý nhiều: "Thích không?"