Cuối cùng, Cố Trọng Uyên sai người đưa đến hai nha hoàn để hầu hạ nàng. Một người tên Lăng Giác, người kia là Liên Hương — cả hai đều trầm lặng, nghe lời.
Mọi chuyện… rốt cuộc là sao?
Cố Sơ không hiểu.
Trước kia, nàng từng nghĩ tất cả chỉ là một giấc mơ. Nhưng càng về sau, từng sự kiện nối tiếp nhau, từng chi tiết nhỏ đều giống hệt “giấc mơ” ấy — quá đúng, quá khớp. Chỉ đến lúc đó nàng mới nhận ra đây không phải mơ.
Nàng đã sống lại. Một đời nữa, bắt đầu lại từ đầu.
Nhưng nếu vậy, vì sao có những chuyện lại không giống như trước?
Chẳng lẽ vì nàng đã vứt bỏ hộp son đó sớm hơn? Vì nàng đã thay đổi một lựa chọn nhỏ nhoi?
Nhưng dù có ném nó đi, kết cục vẫn thế. Lâm Nhược Tuyết vẫn tìm được hộp son bị vu cho là nàng “trộm”, vẫn sai người lục phòng, rồi ép nàng quỳ gối trên đá lạnh giữa sân như một kẻ phạm tội.
Vì sao Thẩm Trọng Hoa lại đột ngột trở về?
Vì sao không trách phạt nàng?
Vì sao lại ôm nàng vào Phương Hoa Uyển?
Cố Sơ không hiểu. Không dám đoán.
Phải biết rằng, dù từng có thời điểm hai người thân thiết nhất, hắn cũng chỉ xem nàng như công cụ để phát tiết du͙© vọиɠ. Trong mắt Cố Trọng Uyên lúc đó, nàng không khác gì một món đồ.
Ngoài nỗi khuất nhục và đau đớn, Cố Sơ chưa từng cảm nhận được dù chỉ một chút dịu dàng hay tình cảm thực sự.
Hắn chưa từng ôm nàng. Chưa từng hôn nàng.
Ngay cả khi thân thể họ hòa vào nhau, những lúc kịch liệt nhất, tay hắn cũng chỉ siết chặt vai nàng, nắm lấy hai chân hoặc giữ lấy thắt lưng nàng như thể sợ nàng trốn thoát chứ không phải vì ôm giữ một người nữ nhân.
Giờ đây, mọi thứ lại hoàn toàn trái ngược.
Nha hoàn vừa thay y phục cho nàng xong, liền đỡ nàng nằm lên giường nghỉ ngơi, nói đó là mệnh lệnh của Vương gia.
Chưa nói cái giường gỗ lim khắc hoa kia có bao nhiêu tinh xảo quý giá, chăn gối trải trên giường đều là gấm cực tốt.
Cố Sơ cảm thấy, chắc chắn là mình si tâm vọng tưởng, lại bắt đầu mơ mộng không thực tê.
Tiếp theo, liền có đại phu tới bắt mạch cho nàng, kê chút thuốc xua đi khí lạnh trong người và hoạt huyết tan máu đông dưỡng gân cốt. Đều không cần Cố Sơ xuống giường, Liên Hương đã đi tìm quản gia bốc thuốc đi sắc.
Cố Sơ vẫn còn nhớ đôi chút về Lăng Giác và Liên Hương. Cả hai làm việc cẩn thận, luôn giữ thái độ đúng mực.
Kiếp trước, các nàng từng bị Cố Trọng Uyên ban cho Lâm Nhược Tuyết.
Đã có vài lần Lâm Nhược Tuyết cố tình gây khó dễ, cũng chính là hai nha hoàn này khéo léo đứng ra đỡ đòn cho nàng. Thậm chí… về sau khi thân thể nàng liên tục chảy máu, vẫn là Liên Hương — người biết chút ít về dược liệu âm thầm sắc thuốc giúp nàng cầm cự.
Cố Sơ quỳ quá lâu dưới cơn mưa lạnh, sức đã cạn kiệt. Nàng nhắm mắt lại, nghĩ thầm: “Hiếm khi có một giấc mộng yên lành, thôi thì ngủ một lát… Dù sau khi tỉnh dậy, mọi thứ có ra sao… thì cũng mặc.”